GuitarPro.Vn - Học Guitar Online - Diễn đàn Hàng Đầu về Guitar


User Tag List

Trả lời
 
Công cụ bài viết Tìm trong chủ đề này Kiểu hiển thị
  #1  
Cũ 27-03-17, 08:22 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định [RÌ-VIU] Chuyện Tình Quân Sự
Tình hình là năm 1 trường tôi chuẩn bị đi quân sự nên làm tôi nhớ đến nhiều kỉ niệm lắm , nhớ đến nổi tôi phải hạ quyết tâm viết mấy dòng để xõa ….Thật sự tôi ấp ủ rì-viu lại cái hồi kí này cũng khá lâu rồi và từ sau cái quân sự đó tôi đã thay đổi tính cách hay phong cách sống . Nhưng vì thay đổi đó mà nó lại cuốn tôi vào nhiều vấn đề mới làm tôi rất mệt mỏi .
Trước khi viết thì có vài điều thế này:
- Với tài văn chương thi 2.5 điểm như tôi thì giống như tự đi tiểu vào chân mình ấy .Bản thân thì thấy hay cơ mà người đọc thì thấy lủng củng thế nào ấy …. Cho nên tôi xin làm hết khả năng của mình thôi , còn lại thím nào “ văn hay chữ đẹp” có lòng thì giúp tôi ít phần.
-Thật sự thì tôi mong mấy thím đừng tìm hiểu sâu quá . Có thể sẽ thất vọng đấy vì tôi sẽ cố gắng lấp liếm .
- Tôi bảo đảm nội dung hay tình tiết tôi sẽ nhớ và viết một cách thật nhất . Ngoài tên tôi thì một số tên còn lại tôi sẽ làm khác vì không muốn những người đó bị ảnh hưởng hay đọc lại được .

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
Sponsored Links
  #2  
Cũ 27-03-17, 08:24 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
Chap 1

Sơ lược bản thân một chút : tôi tên Luân , mặt mũi ba mẹ đẻ ra thế nào thì lớn lên thế đấy nhưng mà nói chung là dễ nhận dạng một chút , chứ xấu xí thì cũng bố con ma nào để ý chứ huống gì rì-viu các kiểu như thế này , cao 1m77, thân hình mủm mỉm (cao to đen hôi nhé ). Tôi sống ở Đà Nẵng và hiên tại đang xa nhà để theo học ngành nghệ thuật , cụ thể là chuyên phần thiết kế nội thất.
Thú thật với mấy thím , mấy bác thì đầu năm học của tôi chả có gì để kể cả , ngoài việc học hành, nhậu nhẹt và cắm đầu cày game linh tinh thì tất cả thời gian dồn vào sống ảo tưởng với tiên hiệp . Thế nên tôi xin phép lướt qua cho đến phần nội dung chính của câu chuyện luôn rồi sau này có chổ nào thắc mắc thì tôi xin bổ sung vào cho có sự liên kết để mấy thím dể hiểu và hình dung nhé .
Tôi chỉ nhớ rõ là sau tết năm ngoái , đúng vào mùng 7 thì tôi vác ba –lô lên đường ra Huế học quân sự ở Phú Bài . Nói thế chứ, tôi cũng như bao thằng đàn ông khác , cũng ham hố ra sớm để quẩy cùng mấy thằng bạn tứ xứ Đại Học tầm vài ngày rồi mới sắp xếp lại thời gian chuẩn bị để đối phó với 3 tuần quân sự . ( Có nghe đàn anh nói lại là vui lắm nhưng sinh hoạt thì chả khác gì khổ sai lắm nên lúc đó tôi chỉ tập trung khai thác vào phần ăn chơi )
Tối trước ngày quân sự :
Tối đấy có vài thằng bạn ghé chơi , nghe đâu chúng nó nhậu thịt rừng gì đấy khen ngon nên kép theo chai rượu ngoại và một ít đồ nhậu về nhà thằng Hải ( thằng bạn tôi đang ở ké ) .
Nhà thằng Hải cũng thuộc loại giàu có tiếng ở Huế nên nhà nó rỗng rãi thuận tiện ăn nhậu qua đêm ở nhà nó cũng là điều khá dễ dãi . Đặc biệt là tính tình nó lại hiền lành , chơi không tính toán với bạn bè nên đầu năm đến giờ tôi cũng chơi thân với nó mà chưa bao giờ xảy ra xích mích chuyện gì cả.
Tóm tắt lại là cả cái cuộc nhậu hôm đó thế nào thì tôi cũng chả nhớ rõ cho lắm , chỉ nhớ là khúc đầu bọn tôi bàn chuyện lên quân sự tán gái ( đại khái là đi chung nhiều trường trong đó có ngoại ngữ , nghệ thuật Huế ….) rồi lên kế hoạch ăn uống nhậu nhẹt “ngầm” thế nào thôi .Vì ngang lúc nửa chai là tôi ngã lật thuyền trong mương rồi nên đoạn sau cũng chỉ nhớ miên man thế thôi…. Mãi cho đến lúc vào quân sự được 2 tuần rồi tôi mới được chúng nó là rì-viu lại cho tụi con gái ngay cạnh phòng vụ tụt quần tôi chụp hình nude vào đêm hôm đó nhé mấy thím .Ôi thôi ! Lúc ấy yôi còn sợ chúng nó còn chào hàng tôi trên mấy web chăn rau cắt cỏ gì đấy nên van xin có ,quỳ lạy có thì chúng nó cũng chỉ cười rách cả mồm với nhau mà không hé một từ với tôi nữa …
Nghĩ đến đây tôi cũng không dám hình dung thêm chúng nó sẽ làm gì tôi khúc sau nữa nhưng xin phép mấy thím cho tôi cáo lỗi chửi thẳng vào mặt chúng nó 2 chữ “ Định mệnh “.

Thôi tiếp nhé ....Ngày đầu tiên : Buổi sáng.
Sáng hôm ấy bọn tôi tập trung trể đến tận 20p luôn . Cơ mà trên đường bắt taxi về Phú Bài thì thằng Hải bị bà già của nó gọi cho ngay một đường dây nóng , chửi 1 hồi cho “lên bờ xuống ruộng” , đến nổi nghe xong nó mếu máo nhìn bọn tôi trông tội tội thế nào ấy.
Chả là do phê rượu nên sáng đấy đứa nào dậy cũng gấp gấp vì đã trễ giờ , mà cái tàn cuộc tối qua bọn tôi để lại vẫn chưa được giải quyết triệt để nữa . Mấy thứ linh tinh thì bọn tôi cũng đã dọn sơ qua nhưng còn mấy đống bầy nhầy cám lợn của bọn chúng nó trong WC thì vô tình bị mẹ thằng Hải đạp phải .
Ôi thôi ! khỏi phải kể nữa, mấy thím tự hình dung ra rồi tự hiểu cảm giác đó nhé . Mẹ nó xác định cho chim cút cả lũ chúng tôi rồi đấy . Nhưng không hiếu sao mà tuần nào tôi cũng phải vác mặt về ở ké nhà nó chứ ở trên quân sự một mình thì buồn lắm , cơ mà đến nay thì dù tôi có tỏ ra ngoan ngoãn hay lịch sự hết mức thì mẹ nó vẫn không cười với tôi dù chỉ 1 lần mấy thím ạ ! Cay lắm , tại tôi say thì có biết cái gì đâu cơ chứ .
Quay lại cái vấn đề chính nhé …Bọn tôi được cấp cho cái phòng chứa mười mạng người nên bọn tôi phải ghép thêm vài đứa nữa mới đủ nộp danh sách để nhận phòng. Hầu như ở đây tất cả đã nhận phòng , nhận áo quần và cả chăn màn đầy đủ cả rồi. Chỉ còn lác đác vài nhóm đang đăng kí áo quần thôi.
Cả cái khu quân sự thì chắc mỗi cái căn tin là đáng tụ tập, ngoài ra thì còn 1 góc sân đất trước dãy phòng là nơi chơi thể thao… còn lại thì chẳng buồn để kể .
Nói đến căn tin tôi nhớ lúc đó khoảng vài chục nhóm có trai lẫn có gái đang bưng nước . Đối với con trai thì nhẹ nhàng biết bao , chứ mấy bạn nữ mà bưng bình nước 20l thì trông khổ khổ thế nào ấy nhìn chúng nó đi giống như mấy bà đang có bầu mà còn đi tập tạ ấy nên không thể nào nhịn cười nổi .
Thấy cơ hội đến , thằng Xuân trong nhóm của tôi mới vỗ ngực cười lớn :
- Tối qua nói thì mấy chú bảo anh là chém gió các kiểu , nay thời cơ đã đến rồi mấy chú hãy xem trình độ tán gái của anh nhé .
Nói xong nó chẳng thèm để ý bọn tôi đang nhìn nó với vẻ mặt khinh khinh mà chậm rãi hướng về hai em gái khá là trắng trẽo dường như đang bất lực trước bình nước 20l , nói cái gì đó rồi cười cười đi về .

** (lang man 1 tý : thằng Xuân này tôi công nhận nó giống bê-đê lắm ,từ cái dáng đi đến cái làn da trắng như da con gái của nó .Nhưng mà nó thuộc dạng đã đẹp trai lại càng chai mặt nhé và cộng thêm cái miệng của nó nêm sẵn nhiều gia vị thì xác định gái gú chỉ thay như áo mỗi ngày ...Không chém chứ trong làng nó từ sau cái vụ tán rồi đi chơi 1 lần với 6 em lần lượt thì cái danh “Đểu “ của nó nổi tiếng đến nỗi nó phải qua làng khác kiếm “áo” khác mà mặc, chứ chả em nào còn dám tin tưởng đến cái mặt chó của nó cả .)
Nó hướng về phía tôi mà cười cười ( trong giống mấy thằng bệnh hoạn đang có ý đồ xấu ấy ) :
- Ê mày ! Tao nói với mấy ẻm là tao sẽ giúp mấy ẻm bưng dùm bình nước lên phòng và mấy ẻm đồng ý cái rụp rồi hehe
- Ừ thì mày đi mà giúp , nói với tao làm cái vẹo gì vậy? Dở hơi à?
- Mày không thấy người tao với người mày khác nhau như thế nào? Tao bưng có nổi à ?
- Thế vấn đề đó có liên quan gì với tao à? Bộ mày tán gái là tao được hưởng lay à ?
- Mày có phải là đàn ông không vậy ? Thấy như vậy mà đành lòng đứng nhìn à ?- Nói đến đây nó bắt đầu bực mình nên hơi to tiếng với tôi lắm .
Cuối cùng nó xuống nước năn nỉ và hứa sẽ tìm xin số một trong hai em chia cho tôi.
Oan uổng quá Bao Đại Nhân ơi ! Thằng chó Xuân này nó cũng hiểu tính tôi hay giúp đỡ người khác nhất là phận chân yếu tay mềm nên cứ tìm cách móc meo, xoắn quẩy vào nên tôi cũng chẳng đủ cứng trước cái mồm nó nữa và chấp nhận .
Cơ mà tôi ghét cái kiểu bao đồng , trục lợi cá nhân của nó lắm .Khá nhiều lần nó dùng tôi làm công cụ cho nó tiếp cận và tán tĩnh gái.
Còn đối với tôi ấy .Thú thật là qua hai ba cuộc tình nhạt như nước ốc thì tôi cũng chẳng quan tâm đến vấn đề trai gái nữa . Với lại tôi cũng đang để ý một bạn nữ tính tình khá thú vị từ đầu năm đến giờ ( ảnh hưởng rất quan trọng trong cuốn truyện này ) nên tôi cũng chẳng hí hửng lắm mặc dù thằng Xuân đảm bảo chuyện này sẽ gây ấn tượng sâu sắc đến 2 em kia để làm bàn đạp tiếng công.
Lững thững đi tới thì thấy 2 em kia ngại ngùng cười trông dể thương cực kì luôn các thím ạ. Một em cao cao , tóc dài xuống dưới tận cả mông tên là Uyên, lúc cười hơi giống Selena Gomez . Còn một em thấp tóc ngắn ngắn nhìn có nét trẻ con giống Minh Hằng , nói chung con mắt tia gái của thằng Xuân cũng không phải thuộc dạng vừa đâu , cũng tầm 7/10 đấy .
Cơ mà tôi cũng cảm thấy không vui về việc ép buộc lúc nãy nên cũng đùng đùng im lặng vác bình nước theo sau than trời trách đất đủ các kiểu .( tính tôi là vậy , mặc dù ngoài mặt tỏ ra không bằng lòng nhưng lại cố gắng để không phiền lòng người khác lắm )
Vừa đi vừa tỏ ra khó chịu , tôi thì ráng lê lết bưng bình nước 20l 1 đoạn đường dài , rồi còn phải leo lên 3 tầng lầu. Trong khi thằng chó Xuân cứ mải lẽo đẽo bên cạnh hai em kia cười cười nói nói rôm rả , đếch đói hoài gì đến tôi một câu nào cả, thiếu điều tôi muốn phang thẳng bình nước vào mặt nó cho bỏ ghét .
Nghĩ đường nào thì thấy ấm ức trong lòng nhưng trời cao không phụ lòng của người tốt bụng , “không có cơm thì vẫn còn cháo” . Không biết sao mỗi lần tôi nhăn nhó cau có thằng chó Xuân vì mệt mỏi thì vô tình bắt gặp ánh mắt của em Uyên kia cứ nhìn tôi , rồi lại hí hửng thêm chuyện với thằng Xuân .
Tôi thì thích bỏ mẹ ấy chứ nhưng lại tỏ ra khá là ngại ngùng rồi tránh hẳn ánh mắt ấy .C ứ tưởng là ẻm lơ luôn , ngờ đâu ẻm thấy tôi vậy rồi cũng cười khúc khích như đi guốc trong bụng tôi ấy .
Đi được một đoạn thì cuối cùng cũng đặt chân trước của phòng hai ẻm . tôi cố gắng bưng bình nước đi vào một cách nhẹ nhàng rồi chim cút sớm thì bất chợt cả hàng tá con mắt đổ lại nhìn tôi cứ như là một con gà lọt giữa bầy sói đói. Có con bánh ú nào đó đang cầm cây kéo đang tỉa tỉa tóc. Tôi sợ thiếu chút nữa là nó phóng 1 phát cho trào máu ra ngoài !!!!!!!!!!!!!!
Cơ mà không khí im lặng được một lúc thì bị xé nát bởi tiếng ré của một con bánh bèo nào đó “Á á á … chưa gị mạ bọn mày dận trai về phọng … á á á á….. “( em bê nguyên si câu nói của con bánh bèo đó ), rồi sau đó cả bọn còn lại cũng hú ré hùa theo lên như điên như dại .
Tôi với thằng Xuân mới đầu sững sờ được một lúc thì chuyển qua gãi đầu cười trừ. Còn em Uyên xinh đẹp kia thì đỏ mặt tía tai mà khăng khăng phân bua giải thích đủ các kiểu cho lũ người rừng ấy cho đến lúc lực bất tòng tâm thì chạy tọt vào tolet kiếm cớ rữa mặt mà trốn cho đở ngại.
Nhìn điệu bộ trẻ con của em ấy mà thiếu chút nữa cũng làm tôi cười phọt nước đầy mồm .
Mọi chuyện dàn xếp đâu vào đấy thì bọn mời 2 bọn tôi ngối nghỉ ngơi . Vừa uống nước vừa rung đùi tán dóc được vài phút thì bọn tôi thống nhất với nhau là chào mấy em và đi về để còn lo chuyện của phòng mình nữa .
Được một lúc thì thấy phía sau lại bắt đầu hú ré tiếp( bọn này bệnh hoạn thế nào ấy ! ) . Tôi ngoáy đầu xem có cái chuyện gì xãy ra thì không biết từ lúc nào Uyên từ phía sau chạy đến , trên gương mặt vẫn còn lắm tấm ít mồ hôi cộng thêm làn da trắng trẻo mang theo một tia sắc thái hồng hồng trong đáng yêu cực kì lắm các thím ơi.
Nhỏ Uyên thẹn thùng bắt chuyện:
- Cảm ơn hai cậu chuyện lúc nãy nhé !

- Phận con gái chân yếu tay mềm thì đáng ra đàn ông phải có trách nhiệm giúp đở, bạn không cần phải tỏ ra khách sáo ….. bla bla - Thằng Xuân đang bắt đầu giở cái mánh nói chuyện như mấy bậc chính nhân quân tử, thư sinh đọc sách thánh hiền trong phim cổ trang Tung Của nhầm lấy ấn tượng đầu sâu sắc với Uyên . phim rap sap chieu thong tin phim sap chieu
Còn tôi là tôi biết rõ cái trò của nó nên biết cũng chả tới lượt mình chen chân vì thế thanh thản mà đi luôn , nán lại lâu thì cũng dễ nóng máu đạp cho nó một đạp.
Về phòng thì nhảy ngay lên giường mà nằm phởn , tôi thề là cảm giác đi làm công quả còn sướng hơn là bị người khác lợi dụng để tán tỉnh lấy lòng gái nhé …. ĐM nó .
Mười phút sau thì thằng Xuân lững thững đi vào .Tôi nhìn nó bằng ánh mắt sắt bén vì cứ nghĩ nó chuẩn bị khoe vốn với tôi . Đếu hiểu sao nó vứt cho tôi một tờ giấy được gấp lại một cách ngay ngắn rồi nhìn vào tôi với thái độ như muốn nhai cả xương ấy.
Bọn trong phòng khó hiểu đã đành, còn tôi thì biết cái mẹ gì đâu chứ , cứ nhìn lại nó tỏ vẻ khó hiểu.
- “ Cậu làm gì thế ? “ ( clgt )

- Em Uyên gửi cho mày. Đê ma ma ,tao chém gãy lưỡi cuối cùng nó vứt cục nhục này vào mặt tao đấy …

Thằng Xuân vứt xong thì vừa đi vừa chửi . Nó tỏ thái độ tức tối đến nổi tôi nghĩ nó có thể quay sang cắn tôi bắt cứ lúc nào ấy chớ …
Đùa! Chớ cái dạng cao to đen hôi như tôi mà sợ mấy thằng công tử bột da trắng như nó à ….Không nể tình bạn bè thì từ mấy vụ lúc tôi ra làm bia để tán gái như nó thì tôi hận đến nổi chỉ có nước lôi nó ra chém đến mỏi cả tay thì thôi .
Thôi thì kệ nó , gặp em khác đẹp hơn là nó cũng qua đi thôi …
Nghĩ đến thế thì tôi run run lật từng khúc gấp, cảm giác cứ như tim muốn nhảy vọt ra khỏi miệng vây:
- Định mệnh , cái gì đang xảy ra thếeeeeeeee ???????????????????????
Tôi hét to đến nổi thằng Xuân ở xa cũng thấy có biến mà lập tức chạy vọt vào phòng giật tờ giấy lên mà xem.

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #3  
Cũ 27-03-17, 08:26 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
------Chap 2 ----------
Thằng Xuân chó từ đâu nhảy vào , nó chụp lấy ngay tờ giấy trước những ánh mắt đầy tò mò của bọn còn lại rồi nhìn trừng trừng vào đấy cứ như là tờ di chúc đó ông bà đếch để lại cho nó ấy .
-“ Tối nay có rãnh thì tớ gặp có chút chuyện nhé “- Nó gầm gừ .
Nội dung đơn giản, được viết trong một tờ giấy đơn giản , được tiếp thu trong một đầu óc đơn giản … Nhưng cớ sao tôi cứ thấy ái ngại sao ấy , cảm giác thì mập mờ cứ như bản thân đang lao đầu vào một vòng xoáy quan hệ phức tạp .

Thú thật bản thân tôi từ cấp 1 cho đến cấp 3 cũng đã từng nếm qua rất nhiều kiểu ương ương dở dở thế này , nhận tình cảm thì nhiều nhưng bản thân chẳng đem lại điều gì mà người ta đang trông đợi cùng lắm họ cũng quy tôi vào kiểu đối xử lại như bạn bè , cuối cùng thì cái tình cảm bắt đâu bằng tình bạn – > không có tình yêu -> lại trở về tình bạn ( triết lí bản thân em là thế ).
Có thể do tôi sống rất nhiệt tình , đơn giản và thân thiện nên có thể các bạn gái tiếp xúc qua rất có cảm tình . Cơ mà tình yêu là tình yêu , tình bạn là tình bạn . Hai thứ ấy chẳng thể nào dung hòa với nhau được , chắc chắn bản thân các thím cũng chẳng thể tài giỏi đến nổi tự dối chính mình trước thứ tình cảm ấy .

Và dù trước đây thằng Xuân có đối xử không tốt với tôi nhưng nhìn nó nuốt không nổi cục tức đang chặn ngang họng cũng làm tôi cũng cảm thấy trong lòng cũng nguôi ngoi phần nào . Cho nên cuối cùng tôi cũng tự đưa ra quyết định của bản thân, rồi lập tức xóa tan bầu không khí ảm đạm :
- Chúng mày ngẩn ngơ gì thế ? bộ không định đi lấy áo quần và chăn màn à ?
- Ờ ờ quên cmn mất … đi thôi anh em ơiiiiiiiiiiiiii- thằng Tú và thằng Quang cũng tỏ ra hiểu chuyện nên vội thúc giục chung nó .
- Ok !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!– Bọn còn lại cũng vui vẻ đồng ý cái rụp.
Riêng tôi thì vẫn vui vẻ chạy đến choàng vai bá cổ thằng Xuân để tránh mấy chuyện khi nảy ảnh hưởng đến tình cảm bạn bè của hai đứa trong suốt quá trình học .
Thế là bọn tôi vừa đi vừa hát , xuống được nữa cầu thang ( phòng ở tầng 2 nhé mấy thím ) thì cũng có 1 tiểu đội con gái đi lên( 1 tiểu đội : 20 mạng ) .

Nhìn mặt thì lạ lắm , hình như cũng không phải là trường của tôi nhưng thế đếu nào lại cũng ở chung một dãy cơ chứ , đinh ninh thì chắc lộn dãy nên đi thẳng .

Mặt em nào em nấy thì đừng hỏi độ xinh nữa nhé . Hai mươi em thì trong đó tầm 14 15 em là đúng chất “xinh lung linh là lên “ luôn .
Mà ko biết đối với các thím khái niệm hot girl thế nào, chứ với tôi thì khác hẳn .Tôi sinh ra ở thành phố mà mọi người đều bảo đó là TP đáng sống gì đó . Con gái Đà Nẵng dàn cao ráo , ra đường thì toàn xe xịn ,áo quần sexy và trang điểm rất đậm nên bảo đảm nhìn xa thì giống Thúy Kiều nhưng đếch hiểu sao , nhìn gần lại thấy giống người yêu của Chí Phèo.

Tôi yêu cái nét đẹp đơn giản tự tin của người phụ nữ truyền thống , ngay cả tính cách cũng trái ngược với những hot girl xành điệu ngày nay . Cho nên đến nay em ít khi nào tiếp xúc với con gái ấy kể cả trong lớp đại học và cũng vì thế mà em thích đi học ở xa hơn. ( vấn đề này em nói ít thôi , cái này là tùy quan điểm của mỗi người . Ai cũng có mặt tốt mặt xấu cả nên em cũng ko gộp chung lại nhé các thím )

…… Trở lại vấn đề nhé ….
Công nhận là đẹp lắm nhưng chuyện em Uyên còn đang lẩn quẩn trong đầu lắm nên tôi không còn tâm trí đâu mà để ý hay suy nghĩ gì cả , cứ thế mà bỏ qua thôi . Mấy thằng mặt bê tông trong phòng thì có phải dạng vừa à ,tiểu đội kia đã đi qua được một đoạn khá xa rồi mà chúng nó vẫn ngoáy theo mà dáng mắt vào mông , thiếu điều là rớt mẹ cái cổ ra luôn . Bưa vãi .
Đã thế từ lúc xuống lấy áo quần chăn màn lên đến phòng thì có mãi cái chủ để “ mông em ấy thấy này“ , “ ngực em ấy thế kia “ cũng luyên thuyên mãi không dứt .

Đồ đạc thì đã đi sau người ta , lúc lấy thì không kiểm tra kĩ càng . Kết quả thì áo quần của bọn tôi lấy lên bị hố nặng nề luôn các thím , các bác ơi….Thú thật chứ ko chém nhá . Hài đến cái mức tôi mét 77 mà nó lấy size M rồi lại còn dài có m6 , còn có mấy thằng thì quần rách toạt cả đáy quần lên đến cái dây lưng , có cái thì toạt từ nách cho đến bụng trong đếch khác gì Cái bang luôn…. Đổi tầm 2 ba lần thì cũng mặc được size vừa ý và không bị rách rưới, nhưng áo quần toàn bị mấy thằng trẩu tre nào đây xăm trổ linh tinh cả lên.. ( haha em nhớ rõ nhất là thằng Thông lùn lùn , sau lưng của nó còn ghi một list link web phim heo rõ dài nhé ).

Áo quần chỉnh tề thì nghe tin phải tập trung làm lễ khai mạc. Lúc đấy thì cũng chẳng biết mấy em gái hồi nãy thuộc đại đội tôi hay là đi nhầm nữa , toàn đứng với bọn đực rựa trường tôi. Ngồi toàn nghe Liên minh huyền thoại rồi bi-da các kiểu bla bla..Thề là tôi : * cảm thấy không vui * - cùng đồng bọn.
Đến trưa thì dọn dẹp cũng đâu vào đấy , thế là tôi phóng lên giường chợp mắt mà chờ đến giờ ăn thôi. Còn bọn trong phòng cứ nhốn nha nhốn nháo lượn qua lượn lại cái dãy hành lan như hành quân ấy . Tông môn nhà chúng nó , ồn ào đếu tả được , đến nổi thiếu chút nữa muốn nhào ra lôi đầu chúng nó vào mà đạp chúng nó mấy đạp cho lại vốn . ( tính em khá nóng với ỷ người to nhất phòng nên mới dám lộng hành như thế )

Cơ mà nghe đâu là tụi nó cùng vài thằng chung tiểu đội với tôi đang cố tình chọc tức bọn con gái ngoại ngữ lúc nãy gặp ở cầu thang , bọn nó cố tình dẫm mấy đôi giày dính đầy đất cát lên hành lan trước phòng lũ con gái , nơi mà mấy nàng dọn sạch sẽ và lau dầu thơm nữa chứ .
Haha lũ con gái tức lắm nhưng đếch biết làm gì , chỉ tức tối đứng chữi cha , chửi chú bọn nó thế là hai bên cãi qua cãi lại .

Chửi một lúc thì chúng nó cũng mệt định xách mồm vào nghỉ thì nghe thổi còi ăn cơm , thế là không riêng gì chúng nó mà cả dãy nhà như bầy ong vở tổ vậy , vừa cầm chén vừa cầm đũa gõ loạn xạ như mấy thằng chết đói trong trại tị nạn vậy càng làm cho không khí sôi sục cả lên .

Ông thầy nào bảnh bảnh trai lắm đứng thổi còi liên tục đến khi cả đại đội đứng xếp hàng ngay ngắn rồi mới ngưng .

Cơ mà đứng một lúc thì cũng chưa đc đi , thế là thắc mắc hỏi ông thầy :
- Răng mà chưa được đi ăn rứa thầy ?
- Còn thiếu một tiểu đội nữa , nãy mấy bạn ấy có xin phép thầy 5p để chuẩn bị quần áo.
Nghe thấy thế thì có một thanh niên bất bình nào đấy ở dưới mới lên tiếng cảm thán với đời : “ Đờ mờ , đàn ông mặc váy à , mặc tí áo quần mà cũng hẹn lên hẹn xuống . Bố đói vãi mà còn đợi chúng mày “
Đếch hiểu sao lão thầy tai thính nghe được chạy ngay xuống chổ cậu thanh niên kia đứng , hai tay cầm hai cái mai tóc dựt ngược lên phía trên . Ôi thôi ! đừng hỏi cảm giác thốn thế nào ( Thím nào cam đảm thì làm thử đi nhé ).
Lão thầy phạt xong thì tuyên bố trước đại đội rằng :
- “ Đại Đội chúng ta có thêm một tiểu đội nữ từ trường ĐH ngoại ngữ chuyển qua do dãy nhà C đã hết phòng . Mấy em phải có trách nhiệm giúp đỡ các bạn và không được ma cũ bắt nạt ma mới . Cậu nào để tôi biết được thì chết . NGHE CHƯA ! “

Nghe ổng nói mà cứ như nghe “Hịch tướng sĩ” ấy , nổi hết cả da gà . Đúng là làm trong quân đội thì con người ta mới phát huy được cái uy trong lời nói của họ .

Lão thầy vừa giảng xong thì nghe trên tầng 2 có mấy tiếng *rầm rầm * như trâu về làng ấy , liếc mắt lên thì thấy hai chục em gái xinh tươi mang áo quần đủ màu sắc chạy nhốn nháo vào hàng ( giống mấy em yêu tinh động bàn tơ trong phim tây du kí ấy), mà còn đứng xếp hàng ngay cạnh phòng em nữa chứ . Thờivl.com !!!

Trên mặt bọn phòng em thì có mấy thánh tỏ ra ham hố lắm . Cơ mà lũ kia thì còn cay vụ cố tình làm bẩn hành lan chúng nó nên nhân tiện có thầy thì mách lẽo cho lại vốn . Cuối cùng lão thầy cũng làm như lời nói lúc nãy , hẹn cả phòng tôi sau khi ăn cơm thì qua phong thầy chịu chết .
Định mệnh chúng nó , lúc nào gây họa xong cũng bắt tôi gánh chung với chúng nó , còn no đủ hay chọc gái thì có thèm mà rũ à.Khốn nạn !!! … . Cơ mà bây giờ nằm rì viu trong phòng quạt mát chăn êm sung sướng mới nhớ lại những lúc bị phạt như thế mới biết anh em vui vẻ thế nào , còn bây giờ đứa nghĩ học hay chuyện mấy đứa xảy ra gây gổ rồi từ mặt nhau làm tôi buồn quá …. * thở dài ngao ngán * ( có cơ hội sẽ làm rõ nội dung sự việc cho mấy thím hiểu ) surrender:

……. Quay lại vấn đề……..
Nghe đến đó thì hết con mẹ nó hứng ăn cơm rồi . Lúc nãy nghe lão thầy nói hùng hồn thế kia thì bố đứa nào không sợ được cơ chứ. Nhưng thôi thì chết no còn hơn là chết đói , thế là cứ từ từ lững thửng đi theo từng hàng một nối đuôi nhau mà đi đến nhà ăn .

Đếch hiểu sao tự nhiên lúc đó mất tiểu cực kì các thím ạ , tôi tìm cách tách hàng , len lỏi lủi ra phía trái dãy nhà tìm bãi đất trống , nhìn xung quanh vài phát thấy an toàn rồi thì thả ra mà tận hưởng sung sướng một mình . phim mien phi hay nhat
phim full hd hay nhat

Nhưng cái sự đời là nó oái ăm đến thế , sướng một mà khổ mười . Đi vào nhà ăn thì thấy hết mẹ chổ ngồi rồi , cảm giác lúc đó muốn khóc thét lắm … Nghĩ lại thì còn anh em chiến hữu , cơ mà vừa đến chổ bọn thì chúng nó còn kêu chật rồi đuổi tôi đi . Đếu hiểu chúng đùa hay thật mà tôi cũng đâm ra giận hờn vu vơ mà bỏ đi luôn cho ghét .

Loay hoay nhìn mãi thì thấy gần cái sống đang đến thật gần , trong cái góc kín đó còn một chổ trống nho nhỏ . Thú thật là đói đến hoa cả mắt nên tôi cũng không khách khí hay để ý đến đứa nào cả , cứ nhào đại vô mà ăn . Mang trong mình quyết tâm là thằng nào đuổi tôi cũng mặt lì mà ăn .
Cơ mà vừa ngồi xuống thì nhận ra có mấy luồng sát khí lạnh lẽo đang chạy từ sống lưng lên đến gáy . Nhìn lại thì thấy mấy em trong động bàn tơ đang trừng trừng nhìn mình với mấy con mắt sắc bén như dao cạo .

Ôi dồi ôi ! Lúc đó bản thân tôi tự cảm thán với đời : “ chả lẻ trước khi chết cũng đếch được no à “…

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #4  
Cũ 27-03-17, 08:27 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
------Chap 3 ----------
Bản thân của tôi đang lọt vào cái tình huống tiến thoái lưỡng nan lắm . Bốn em kia thì vẫn đang nhìn chằm chằm vào tôi không dứt , mà tay của chúng thì đang che chắn dĩa thịt tôi định gắp lại . Nhìn quanh thì hầu hết tất cả mọi ghế đã chật kín người ngồi cả rồi . Ngẫm lại thì đứng dậy ra đi lấy chút sĩ diện đàn ông cũng không phải là chuyện tốt cho tôi lắm .
Khốn nạn thay cho cái thân của tôi lắm chứ , trời đánh còn tránh bữa ăn chứ huống hồ gì mấy em bánh bèo mặt đùng đùng sát khí này….Định chơi bạo ngồi chay mặt ra mà la liếm một ít để thoát cơn đói rồi quệt mông bỏ đi cho đở đắng nhưng lí trí tôi lại mách bảo rằng phải nhẫn nhịn thì tốt hơn. Với lại tôi nghĩ cũng chưa chắc gì sau này đã chắc suất không đụng bàn với chúng nó nữa .

Tôi vội vàng tỏ thái độ hòa hoãn một chút nên mấy em ấy cũng chẳng làm khó chặn đũa nữa mà hếch hếch cái lỗ mũi lên trong chảnh lắm . Cơ mà hành động ấy lại làm tôi xao xuyến cực kì .

Trong suốt bữa ăn , tôi cố tình lựa ra những lát thịt nạt ngon nhất mà nhường cho các em ấy , còn bản thân thì đúng chất động vật ăn cỏ luôn ( nhai đi nhai lại mà thấm đẫm nước mắt ) . Nhờ thế mà các em ấy đã không còn thái độ ghét lây tôi chung với bọn chó cùng phòng nữa , lại còn vui vẻ bắt chuyện một cách niềm nở … Công nhận là ở hiền gặp lành mà ,tự nhủ chuyến này về quyết định tạch mặt lũ chó khốn nạn ấy mà chuyển sang phòng con gái ở thì có vẻ khả thi hơn . haha đùa đấy

*** Nói sơ qua cho các thím hiểu nhé .
Lũ con gái được 20 mạng thì chia phòng 13 và 14, còn bọn tôi thì ở phòng 16 . Hai mươi nàng thì tính cách em nào cũng có một nét đặc biệt và cũng có quan hệ thân thiết với tôi sau này lắm( nhất là phòng 14 nhé , ở đó có người con gái giấu mặt của tôi ) nên tôi sẽ làm rõ từng nàng một cách cụ thể nhất .
Hiện tại thì 4 nàng đang ngồi với tôi thì có 3 em phòng 13 và một nàng phòng 14 .
P14 : Em Trang phòng 14 thì tiếp xúc qua một lần chắc chắn sẽ có cảm tình . Bởi ngoài cái khuôn mặt và ngoại hình dể thương thì cách giao tiếp ứng xử của em ấy lịch sự , nhã nhặn vô cùng . Chính em ấy đã không tỏ ra khó chịu khi tôi ngồi chung bàn mà còn bỏ đồ ăn cho nữa... Và tôi cũng siêu lòng với em ấy.
P13 : Ngoài em Hoa người nhỏ nhắn thì hai em còn lại cũng chả có gì để nói , ít tiếp xúc và cũng chả có gì để nói ngoài cái dáng người và cách trang điểm ăn diện .Tôi cũng nói rõ quan điểm về con gái ăn diện rồi nhé.
Em Hoa ấy vừa nhỏ người vừa xấu nhưng sống rất là tình cảm nhé . Trong quân sự hay sau này thì vẫn luôn động viên hỏi thăm tôi mỗi khi thấy tôi đăng những dòng stt tâm trạng. Sau này cũng áy náy nhìu lắm khi vì thằng Quang mà ko đứng ra bảo vệ được cho nhỏ.

---------- Trở về lại vấn đề nhé ----------

Sau khi ăn uống no nê và trở lại về phòng thì cái bè lũ khốn nạn cũng ra sức mà xin lỗi tôi .

Cứ tưởng bọn nó hối lỗi tha thiết lắm nên cũng nhẹ dạ cả tin mà gật đầu cái rụp . Ngờ đâu tầm vài phút sau mới biết tụi nó cố tình xin lỗi mà để âm mưu hỏi dò tin tức của em Trang P14 … cái định mệnh nhà chúng nó , thề với mấy thím là trưa ấy tôi đạp mỗi thằng một đạp cho bỏ tức nhé .

Ầm ĩ được một lúc thì đích thân lão thầy Tiến lên gọi bọn tôi xuống chịu phạt khổ sai giữa trưa nắng nhé . Mặc dù “oan uổng quá Bao đại nhân “ nhưng đã gọi là anh em thì chả lẻ lại đứng ra chối bỏ sự việc rồi lủi thủi nhìn bọn nó bị phạt . Lòng tự trọng của tôi không cho phép tôi manh động như vậy.

Thà cứ để mình khinh chúng nó chứ đừng bao giờ để chúng nó khinh mình – Đó lại là một triết lí của tôi .

P16 bọn tôi được phân công dọn sạch sẽ không còn một chiếc lá trên một phần đất khá rộng ( bằng cái sân nhân tạo 5 người ) . Thú thật với mấy thím là sau khi nghe ổng nói và chỉ tận tay vào phần đất là tôi đã mừng hoan hỉ trong lòng rồi , trưa nắng có vất vả nhưng tầm 15, 20p là xong phim.
Định phóng lên phòng cầm cây chổi tiên phong cho anh em nể nang thì lão thầy chặn đầu tôi lại hỏi:

- Thế đằng ấy định đi đâu vậy ?

- Ủa chớ không cầm chổi thì dọn vệ sinh được hở thầy ? – Tôi cũng ngơ ngác nhìn lão thầy

- Tôi cũng đâu nói là dùng chổi hay các loại công cụ khác đâu .

- Vậy thì bọn em biết làm thế nào ?- Đến đây bọn tôi cũng nhốn nháo hết lên rồi , khoog hiểu lão thầy đang âm mưu cái chuyện gì nữa .

- Tội của các cậu là rảnh rỗi đến nỗi đi chọc phá người ta , vậy thì tôi cho các cậu biết thời gian rảnh ở đây quý giá thế nào . Đừng tốn thời gian nữa , dùng tay dọn sạch sẽ vào, 20p sau tôi sẽ kiểm tra lại .
Lời của lão thầy như đinh đóng vào cột ấy , vừa dứt thì bọn tôi cũng bủn rủn tay chân cmnr nhưng cũng ráng lết ra mà làm .Đúng 20p sau lão xuất hiện kiểm tra hiện trường rồi phất tay đuổi cả bọn về phòng .


Đây là lão thầy đáng kính trọng của tôi, người mang biết bao nhiêu là kỉ niệm

Vừa đi tôi vừa chửi, hết chửi lão thầy thì lại lôi bè lũ khốn nạn ra mà chửi ,( em thề là khi xưa em hiền lắm cơ mà do bạn bè xô đẩy mà thôi hí hí ) chửi đã thì chuyển sang chế độ tự làm ràm với chính bản thân … Nghĩ sao ăn uống thì đã toàn là rau lại bỏ cả giờ ngủ trưa ra làm công quả giữa cái trời mà chim nó còn không dám ra khỏi tổ , ở nhà ôm ấp với chim mái coi bộ chả sướng hơn à !!!

Nằm xuống giường , ngẫm nghĩ lại thời gian tới tôi có nên chuyển qua ăn chay cho khỏi vận đen này hay không thì mệt quá cũng lăn đùng ra ngủ đi mất ( mấy thím thử cảm giác cày ruộng giữ trưa mà nuốt từng giọt mồ hôi thì hiểu ra vấn đề nhé )

Đúng 2h thì phải bắt buộc quần áo chỉnh tề mà lên đường đi học .

Xuống xếp hàng đứng song song với cái lũ đàn bà trắng trợn ấy thì như là đưa đống shit trc mặt tôi rồi hỏi có nuốt được hay ko ấy. ( haha bây giờ là bạn tốt rồi nhưng lúc đó cảm giác của em tức đến nỗi tục tĩu như thế đấy )Lũ đàn bà trắng trợn nhìn chúng tôi bằng con mắt thảm hại thế nào ấy ( trừ em Trang ) , còn chúng tôi thì tỏ ra thái độ :

“ Đếu cần thương hại nhé , các bố vẫn: * cảm thấy khỏe mạnh * - cùng đồng bọn “

Nói thế chứ cay bỏ mẹ đi được . Ngay cả chó Xuân vs Tài xồn gái nhất đám mà còn bơ thẳng cái lũ ấy thì đừng hỏi độ khinh của tôi .

Cơ mà bọn khốn ấy cũng ngựa quen đường cũ . Ngồi học thì tìm cách ngồi phía sau , lâu lâu ngứa tay lại chọt chọt , khèo tóc các kiểu làm tôi và thông cảm thấy bẻ mặt giữa cái lớp học 100 người một cách kinh khủng .

Đến giờ giải lao thì còn bòn tiền anh em để nuôi cho lũ đàn bà ấy bánh kẹo nữa chứ nhưng mà bọn nó nhận thì nhận chứ vẫn tỏ ra khinh khinh mấy thằng dày mặt này cực kì , đến nổi cũng đếch thèm quan tâm tụi nó đang chọc phá gì .

Riêng với tôi ấy ,ngày đầu đối với tôi thì tâm trí đâu ra mà học . Cầu trời khấn phật bãi cho sớm mà còn đá cầu cách kiểu , rồi ăn cơm , rồi tối nay gặp em Uyên làm ra nhẽ mọi vấn đề .

Từ tan học rồi đến lúc ăn cơm cũng chả có gì đặc biệt cả ngoài việc lúc cởi giày trước khi vào phòng thì em Trang có đi ngang qua chào tôi một phát bằng nụ cười khá là tươi . Ủ ôi ! sướng lắm nhá . Bọn kia thì gato đến nổi cả gan đè bổn cung mà đập hội đồng . Nhưng cuối cùng tôi vẫn là người cầm chổi rượt chúng nó chạy tán loạn hí hí .

Tối đó tầm 6h30 thì nhận được tin nhắn hỏi có đi xuống căn tin được ko của em Uyên ( em cũng không biết vì sao lúc đó ẻm lại có đc nữa , mà thôi cũng chả rảnh rỗi mà tìm hiểu ) . Tôi nhắn lại là ok rồi sắp xếp tắm rửa mà chuẩn bị lên đường giải quyết chính sự .

Tầm 7h thì đánh hỏa mù bè lũ tay sai khốn nạn rằng tôi qua phòng thằng bạn học bên dãy kia để thăm nó vì nghe đâu nó bị thủy đậu . Nghe thế thì bọn nó cũng lẫy cmnr ko dám hó hé đòi đi theo

Mà hình như bọn cũng quên mất nội dung trong tờ giấy hay cố tình tạo không gian cho tôi hay sao ấy , nếu thật sự cố tình như vậy thì tôi cũng thay mặt ba mẹ nó mừng cho ra mặt bởi bọn nó còn có một ít lương tâm và sĩ diện của đàn ông lắm .

Lê cái xác xuống cái hồ cá nhỏ xung quanh có đặt nhiều ghế đá đặt theo đường lối mà trong lòng *ngẩn ngơ làm thơ* thế nào ấy .

Lúc sáng cũng tự quyết định được rồi cơ mà sợ đến lúc thấy em thì cũng không biết tỉnh táo được mấy phần . Cứ mong là lúc đó hành xử cho quyết đoán một chút đừng để người t phải khó hiểu , thắc mắc về sau .

Đúng 7h30 thì bóng dáng em Uyên xuất hiện , cũng vẫn cái dáng ấy – hình bóng ấy – gương mặt ấy – nụ cười ấy - … ờ mà bộ đồ thì khác

Ẻm nhìn tôi cười cười rồi lặng lẽ tiến đến ngồi xuống cạnh tôi luôn . Thú thật là có tập duyệt trước là nói cái gì rồi , cơ mà ú á ú ớ có biết nói gì đâu nên phải được một lúc sau thì em Uyên mới ngỏ lời dùm tôi ấy chứ.

Câu chuyện cũng chẳng có gì đặc sắc cả , học trường gì? , nhà ở đâu? ,cả ngày hôm nay thế nào blab la …..Đến đoạn này thì chắc chắn tôi chỉ có hơi say men gái đẹp chứ cũng chả lưu luyến gì đến bóng hình của Uyên cả.
Người con gái tôi thích thì tất nhiên tôi cũng ngại ngùng mà ú ớ nhưng khi trải qua vài phút thì cái bản lĩnh của người đàn ông ít ra cũng giúp tôi làm chủ được câu chuyện .

Cuối cùng cũng đến đoạn em Uyên hỏi tôi có người yêu chưa hay đang thương thầm một người khác?. Thú thật đoạn đó tôi cũng mơ hồ lắm . Một phần thì sợ phải nói dứt khoác thì chắc chắc Uyên cũng sẽ buồn mà tôi thì lại càng ko muốn lừa dối tình cảm của bản thân .

Đang định nhắm mắt phun đại ra thì bất chợt thấy bóng dáng nhỏ nhắn tròn tròn của nàng mà đầu truyện tôi bảo là đang để ý ấy . Trong như đang vừa
chạy vừa khóc …. xem phim full hd
xem phim moi nhat

Không biết tại sao mà cơ thể của tôi vùng dậy chạy theo em ấy , bỏ lại Uyên đang ngồi một mình trong sự ngẩn ngơ .

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #5  
Cũ 27-03-17, 08:27 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
CHAP 4

Sơ lược một tí:

Trước khi đi quân sự được một tuần thì tôi có sắp xếp học dùm thằng Xuân một buổi . Cái lớp của nó thuộc dạng đông đến đáng nể nhưng lại không có quá 3 đứa con gái xinh .

Nhìn chung thì hai em kia phấn son lòe loẹt đến nổi mới bước vào lớp thì tôi đã ngửi ngay cái mùi phấn son nức cả cái lổ mũi ( dị ứng cmnl ) . Còn nàng Trang mà tôi say nắng thì lại xuất hiện một cách diệu dàng , đầy long lanh như những hạt sương mai dưới những tia nắng vàng .

Trang hiền hậu từ nụ cười cho đến cả ánh mắt , tính cách thì giữ đúng chất thuần phong mỉ tục của người con gái truyền thống Việt Nam, cộng thêm sự ngây ngơ như một đứa trẻ làm tôi quyết tâm năn nỉ con bạn phải xin số dùm cho bằng đc ... Cơ mà chỉ mỗi tội là chiều cao khiêm tốn nên hầu như chẳng ai trong trường ngó ngàng đến nàng cả .

Phải trút hết can đảm thì tôi mới có động lực nhắn tin nhắn đầu tiên nhân lúc giao thừa . Nói chuyện qua điện thoại với Trang giống như cực hình vậy , tất cả các vấn đề tôi bắt chuyện để gây ấn tượng gần như được trả lời bằng tin nhắn đơn giản : Ừm . hj nhưng Trang không hiểu lắm , có thể giải thích không !... Mất hứng lắm mấy thím .

Và ngay cả đến bây giờ , dù đã có nhiều cái nhìn khác về nhau nhưng sự ngại ngùng vẫn là khoảng cách xa xăm lắm .

Kì quân sự đầy gian khổ này tôi đang cố gắng để thể hiện tình cảm của mình . Tôi biết những người con gái ngây thơ và mỏng manh như Trang thì luôn sự hãi trước những lời mật ngọt của mấy thằng hám gái trẻ trâu nên tốt nhất là hành động thiết thực sẽ có lợi nhiều hơn những lời nói sáo rỗng . ( nói nhiều xa nhau mà nói lâu mỏi miệng nhé )

Tối ngày thứ nhất :

Chạy theo nhỏ Trang mà trong lòng nơm nớp lo sợ thế nào ấy , trong đầu tôi cũng chỉ nghĩ được những chuyện tiêu cực mà thôi . Có một giả thiết mà tôi cho rằng như vậy là hợp lí nhất : rằng sau khi về nhà ăn tết cùng gia đình thì chắc có lẽ cũng đã siêu lòng trước anh chàng nào đó , có thể bây giờ đang cãi nhau gì đấy nên mới đâm ra cơ sự như thế này . Vừa chạy theo mà mong mỏi điều mình nghĩ chỉ là hư cấu mà thôi …

Nàng chạy ra ngoài cổng được một đoạn dài rồi dừng hẳn lại . Bất chợt tôi thấy một con wave tàu từ đâu chạy đến cứ như là Trang đã hẹn sẵn vậy , tôi không thấy rõ người đó khuôn mặt thế nào , chỉ thấy rằng đó là một người đàn ông .

Rồi bỗng nhiên Trang chạy đến ôm chặt lấy gã kia mà khóc nức nở hơn . Lúc đấy tim tôi quặn thắt từng cơn cho đến nỗi hai vần thái dương có thể cảm nhận được máu đang bơm lên với tốc độ nhanh chóng .
Nhắm mắt quay đi . Tôi không muốn tiếp tục hành hạ bản thân thêm nữa , dù sao cũng chỉ là say nắng thôi nên cũng chưa đặt hết tình cảm của mình vào Trang … có lẽ về phòng nhắm mắt thật lâu rồi ngủ cho qua đi mọi chuyện thì tốt hơn cả .

Lê lết mãi thì cũng tới phòng . Cơ mà hên cho bọn khốn kia còn tinh mắt , rõ là tôi thất tình , dù cũng không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng cũng biết điều mà nín hết chứ còn linh tinh động vào lòng tự trọng thì khô máu cả lũ tôi cũng chẳng tiếc.

À quên … Trước lúc ngủ cũng phải nhắn một tin xin lỗi cho Uyên . ( Uyên cũng vui vẻ chấp nhận lời xin lỗi , chém vài câu rồi tôi cũng xin ngủ trước)

Có thể bây giờ mấy thím thắc mắc hỏi sao không nhân cơ hội mà triển khai kế hoạch tán Uyên . Xin nhắc lại là “ Bản thân tôi không đủ trình độ để có thể tự lừa dối chính mình trong chuyện tình cảm “.cho nên giữ quan hệ hợp lí thì tốt nhất.

Tầm 9h thì toàn Đại đội được triệu tập khẩn cấp để nhắc nhở về nội quy vào ban đêm , kiểm tra tác phong và thông báo giờ giấc sáng mai nhé .

Cơ Mà hình như trong lúc tôi đi thì cái bọn bè lũ tay sai có vẻ thân thiết hơn
với lũ con gái ấy . Bây giờ còn được xin ké cả nước nữa cơ chứ , mặc dù thái độ có vẻ bị làm phiền nhưng mà nói chung cũng có tiến triển tốt hơn là chuyện tình của tôi .

Hey ! nhắc lại chuyện cũ thì cứ như tự đấm vào ngực ấy … thế là lẳng lặng mà về phòng mà nghe truyện ma Nguyễn Ngọc Ngạn của thằng Tùng thay vì lang thang đi dạo để trải lòng dưới màn đêm thanh tĩnh .( sau tập trung thì bon em được quyền chơi 30p trước khi đi ngủ nhé …. Mà thằng Tùng phòng em có đem cặp loa lớn để quẩy , sau này có lúc xém bị lão Thầy Tiến đạp bể cơ mà khóc lóc van xin mãi mới đc thay cho )

Đúng 9h30 thì Còi ren inh ỏi , báo hiệu tất cả dừng lại mọi hoạt động và đi ngủ . Phòng em cũng bị nhắc nhở tắt truyện ma vài lần thì cũng đâm chán nản trước sự nghiêm khắc của mấy anh tập sự nên thất thểu mà đi ngủ .

Ai trải qua thời sinh viên thì cũng biết đêm dài thế nào … Hầu hết tụi trong phòng có ngủ được đâu , vắng đi chiếc máy tính , game các loại thì cũng giống như vắng đi nữa cuộc đời của tụi nó vậy . Thế là cả bọn thao thức trằn trọc trong im lặng .

Đếch hiểu sao tự dưng giữa đêm khuya thanh vắng thì nghe một tiếng “ ÍT “ lí nhí kéo dài đc 3s rồi tắt . Thế là cả phòng nháo cả lên , tất cả ánh mắt đổ dồn vào chổ phát ra tiếng kêu lạ.

Đờ mờ ! Thì ra là thằng khốn Giang xì hơi . Tởm đến nổi tôi thề là tôi sẵn sàng phi qua cho nó một quả nhé .

Định mệnh nhà nó , đếu hiểu sao chiều nay nó ăn cơm như một cái máy nổ cơ mà đến lúc ngủ rồi lại còn đính chính lại là ĂN QUÁ “ ÍT “ . Hại bọn tôi phải bịt mồm bịt mũi mà núp vào 1 góc .

Tức thì tức chứ cũng buồn cười bỏ mẹ ra được … Thú thật thì cũng nghe bảo là trong cơm có trộn với thuốc chống đau bụng bẹc- bơ – rin gì đấy nên bọn tôi cũng sẵn sàng tha thứ cho nó . Có điều phải biết lựa chổ mà xì hơi cho hợp lí kẻo anh em bị ngộ độc mà tội lỗi . Chết hay bệnh tật thì nhà nó có nuôi nổi 9 đứa à .

Xôn xao một lúc thì cũng quyết định đi ngủ cho lành lặn thôi chứ người ta nhắc mãi thì có nước mà bị phạt nữa thì khốn nạn cái thân .
Zzz…Zzz

Ngày thứ 2 :

Đúng 4h30 sáng thì bọn tôi được báo thức của thằng Hải dựng đầu dậy . Cái phòng vệ sinh có 2 m vuông bị chúng nó giành giật : thằng đánh răng , thằng đi tiểu , thằng gội đầu … Cho đến lúc thằng khốn Giang lí nhí xin phép bọn tôi cho nó đi NẶNG thì bọn tôi thoát gấp luôn.

Đừng hỏi cái độ bí hơi của nó nữa nhé , thề với mấy thím là đếu khác gì mùi chuột cống chết trong nhà vệ sinh nữa … mà lại còn phát ra mấy tiếng nổi da gà vãi đái . ( mấy thím tự hình dung nhé ,em next đoạn này đây , nghĩ lại mà thấy ghê v l )

Đến lúc nó đi ra rồi thì vẫn còn mùi nồng nặc lắm cho nên bọn tôi cũng chả dám tiếp tục công việc vệ sinh của mình . Thế là thằng Tấn nhanh nhẩu nảy ra sáng kiến cầm ngay bình xịt khử mùi X men Boss gì đấy xông pha bay vào Tolet mà xịt lấy xịt để .

Ôi thôi ! nghĩ thì thấy hợp lí đấy nhưng mà hai cái mùi ấy trộn với nhau thì buồn nôn vãi luôn các thím à .Cả bọn nhất quyết là dẹp , thà để cái mồm chưa đánh răng còn hơn là nghe cái mùi bệnh hoạn ấy .

5h đúng thì có tiếng còi của lão Thầy thúc dục bọn tôi xuống tập thể dục .

Cũng dể dàng như ăn bánh ấy nhưng mà khổ cái là mặt đứa nào cũng đù cả lên vì cái chuỗi ngày cày game khuya ngủ dậy muộn vẫn còn lập trình trong cơ chế làm việc của cơ thể . Khổ thân lắm mấy thím ơi

Sáng nay dậy sơm thì thấy được lũ mặt mộc của mấy con bánh bèo , cũng không khác khi trang điểm là bao nhiêu , chỉ có điều là nhợt nhạt hơn một chút mà thôi. Trang P14 thì cũng nhìn thấy tôi rồi chào hỏi nhiệt tình lắm nên cả bọn nó cũng đâm ra cay cú tôi . Rõ là lũ sống tệ quá mức mà , người ta
chào tôi chứ tôi có cố tình chọc tức chúng nó à .

***ĐÍnh chính là em Trang ko phải là đẹp nhất phòng nhá : Girl p16
1- Em Mèo mimi : tên thật là Mi . người gầy cao m65 gì đấy nhưng mà mặt mày dể thương đừng hỏi nữa . Điểm 9/10
2- Em Sương : người múp múp cao 1m63 , đeo kính nhưng lại đẹp theo kiểu ngây thơ của con nít , da dẻ búng ra sửa , hồng hào tự nhiên . 8.5/10
3- Em Trang 8/10
4- Em Vân : là vũ công múa đám cưới hay lễ hôi gì đấy : người lùn m6 nhưng lại được cái cơ thể cân đối của một vũ công . Mặt đẹp cơ mà hay khó tính .8/10
5- Em gì quên tên rồi : Gọi tên thân mật mãi nên quen miệng hí hí . Bờm thì xinh xắn dể thương lắm, tính tình thì hiền lành mỗi tội có người yêu rồi 8/10
6- Tiểu đội trưởng Thư : cao m67 dáng chuẩn nhất phòng , tính cách hiền hòa vui vẻ nhưng trong giờ học hay ngoại khóa thì lạnh lùng cực kì 7.5/10
7- Em Uyên P14: dể thương , vui tính mà lại dể hòa đồng nhất nữa 7/10
8, 9, 10 : Tâm , Hạnh , Hiền: 3 bạn này không đẹp nhưng tính tình vui vẻ , thú vị lắm … chắc chắc trong đóng góp không phải là ít trong truyện này .

Trở lại câu truyện :

Bài thể dục được chốt hạ bằng câu slogan : “ Thể dục thể thao nâng cao sức khỏe – bảo vệ tổ quốc . Thể dục! Khỏe , khỏe , khỏeeeeee…..” là chúng tôi được trở về phòng là tiếp dục việc vệ sinh cá nhân đang còn dang dở .

Chuyện lấy đồ ăn và trực nhật được p15 tiểu đội chúng tôi lo liệu trước một tuần rồi cứ thế thay qua.
Bửa đầu tiên do vẫn còn mệt mỏi nên vừa mới thấy bánh mì và bánh chưng thì bọn nó tự bốc đại một thứ rồi ngấu nghiến như mấy thằng chết đói ấy .

Ăn uống tuy có cực khổ một chút nhưng bù lại sức khỏe cũng đã khôi phục được ít phần nên chúng tôi cũng bắt tay vào dọn dẹp vệ sinh phòng để đánh giá điểm sinh hoạt . Bọn tôi chia nhóm một cách bài bản chuyên nghiệm . Thằng dọn tolet , thằng sếp chăn màn , thằng lau nhà …. xem phim 2016
xem phim chieu rap

Cái mà khó khăn nhất là cái hành lan . Vì nếu đã lau hành lan thì chúng tôi bắt buộc không thể bước vào phòng để cất cay chùi nhà nữa như thế sẽ ít nhiều gây ra vết bẩn .

Cho nên thằng Xuân nhanh trí chạy qua phòng bọn con gái trường tôi bên cạnh đặt cọc mượn cây lâu nhà khi bọn nó lau hành lan . Thế là bọn tôi chỉ dửng dưng ngồi đợi cho đến khi bọn nó làm xong thì chốt hạ khâu cuối cùng .

Đúng 6h45 thì có còi tập trung đi học .

Lúc chạy xuống cầu thang thì lũ khốn phòng tôi vô tình có giẫm chân lên chổ phần hành lan của Phòng 14 thế nên bọn nó phải chịu trể tập trung 5p để lau lại cho sạch .
Chúng nó đi tập trung trể rồi lại còn bị lão thằng sạc một trận nên cái lúc nhìn bọn tôi có vẻ ghét cay ghét đắng lắm .

Bọn nó xì xầm to nhỏ gì đấy trong lúc tiến đến giảng đường rồi quay sang cười với bọn tôi … Tôi thề là tôi ngửi được cái mùi thối trong bóng tối của tụi nó rồi nên cũng thấy ớn lạnh . Cơ mà dường như bất lực bởi có biết cái củ cải gì mà đề phòng có chứ .

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #6  
Cũ 27-03-17, 08:28 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
CHAP 5
Giờ học trôi qua nhàm chán cũng chả muốn kể lắm , ngoài việc tụi trong phòng tôi cũng bắt đầu càng lúc càng tỏ ra chai mặt đến nỗi lũ con gái cảm thấy sợ hãi và kinh tởm .

Mấy cái trò nhổ tóc và dùng bút vờn vờn vào vùng lưng nhạy cảm một cách lì lợm cũng làm em nhìn tụi nó bằng con mắt khinh thường như những kẻ biến thái .

Nói thế chứ tụi nó cũng biết vừa đấm vừa xoa bài bản lắm đó . Chả là khi thầy vừa cho phép giải lao thì bọn dở người ấy ngay lập tức phi về phía căng tin mà mua bánh bò , bánh quẩy để nịnh bọn con gái . Ban đầu thì còn từ chối chứ sau một hồi nan nỉ thì mấy bạn gái cũng ăn .Đúng là “ Yêu thương không gây vương vấn thì làm họ ghét bỏ là cách bản thân có thể gây ấn tượng mạnh mẽ nhất “ hí hí

Còn riêng tôi thì không biết sao nữa , từ khi thấy tiểu đội Trang cùng học chung với tiểu đội của tôi thì tâm trạng của tôi lúc ấy cảm thấy không vui nữa . Cứ nghĩ đến hình ảnh Trang ùa vào lòng của một thằng đàn ông khác trong khi tôi nhận được lại chỉ là những lời nói hòa hoãn như đang trêu chọc trước đây . ( Trang luôn bảo là còn nhỏ lắm , chưa hiểu gì hết và cũng không có ai thèm để ý nữa thế mà đùng cái ôm với chả ấp anh nào ) .

Cái Yến bạn của tôi ( cũng là bạn thân của Trang) thấy tôi hôm nay cứ lầm lì thế nào và cũng không thèm nhìn mặt cái Trang vui vẻ như thường ngày nữa thì cũng tỏ ra thắc mắc lắm . Thế nên nhân tiện giờ giải lao thì nhỏ trèo lên dãy bàn của tôi mà hỏi han vài câu :

- Luân ! mày bị đau gì hả ? Cái Trang và tao thấy mày hôm nay lạ lạ thế nào ấy ?

- Ờ – Tôi cọc cằn đáp lại một tiếng .

Thề với các thím la tính tôi nhút nhát với con gái cực kì nhé . Cơ mà do cái con Yến này nó là đứa mối cho tôi cái cuộc tình ngớ ngẩn này … Nó đã từng chắc chắn cái Trang cũng có mấy thằng để ý nhưng xét về ngoại hình hay thành tựu thì còn kém xa lắm tôi lắm nên cũng làm tôi trút hết cảm giác sợ hãi mà theo đuổi cho đến bây giờ . Vì thế bây giờ nghĩ lại lời nó thì lại cay nó hơn , giả vờ không thèm đếm xỉa :

- Sao thế ? mày bữa nay dở hơi thế ? Nỗi nóng với cả con gái đấy à ?- Nó nôn nóng hỏi tiếp.

- Ờ ! Đã nghe .

- Cái đệt thằng chó này – Vừa nói xong nó vừa cầm cái hộp bút của con nhỏ nào đó bên canh nện thẳng vào đầu tôi một cái không thương tiếc.

Lúc ấy đếu hiểu sao bản năng con thú thắng con người trong tôi trỗi dậy . Tôi đứng dậy định đấm thẳng vào mặt nó trước hàng tá con mắt , trong đó có cả Trang .

Khi bàn tay to lớn của tôi gần dán vào mặt Yến thì nó hét lên rõ to làm tôi cũng giật mình định thần trở lại … Cảm giác của tôi lúc đó bối rối và nhục nhã cực kì . Đường đường là một thằng thanh niên lại có thể mất kiểm soát mà dùng vũ lực đối với một đứa con gái trước mặt bao nhiêu người như vậy thì …..

- Xin lỗi !! – Một từ lí nhí đấy là tất cả những gì mà tôi có thể nói với cái Yến vào bây giờ..

- Tao không cần mày xin lỗi , chỉ cần mày nói tao nghe thật sự đang có chuyện gì xảy ra với mày vậy ? Trước đây mày chưa bao giờ nổi nóng với cả con gái nhưng bây giờ tại sao mày có thể hành động như vậy ?........... Nói nhanh tao nghe! – Nhỏ bực tức lây lây người em giống như em đã chết mà chưa để di chúc cho nó hưởng vậy ? ( lúc đó ngại ngại giống người yêu giận hơn nhau lắm chứ ).

Tôi không nói gì mà kéo tay nó dẫn về phía phòng vệ sinh , nó cũng hiểu nên chẳng dùng tí sức lực nào phản kháng mà nhẹ nhàng theo sát phía sau tôi .

Đến trước lối vào khu vệ sinh thì tôi thả tay nó xuống , mặt mày tỏ ra đăm chiêu thở dài một hơi rồi mới nhẹ nhàng hỏi nó :

- Mày biết tối qua cái Trang khóc chứ ?

- Ờ thì tao biết chớ …. Tại mẹ nó bị đau nên nó đòi về mà . Cơ mà nó khóc đến nỗi ba nói phải nhờ cậu nó từ trên phố về tận dưới này dổ dành chứ không khéo nó bỏ về giữa chừng ấy chứ .- Cái Yến phì một hơi , mặt mày tỏ ra thương cảm rồi nói tiếp :

- Cái Trang nó hiền lành , học giỏi , siêng năng , hiểu thảo như vậy mà mày cứ tỏ ra ngại ngùng như vậy mãi thì không khéo thằng khác nó hốt cho thì hối không kịp .

“ Chết con mẹ nó dồi “. Nghe nó nói đến cái đoạn cậu Trang đến an ủi là tôi há cả cái miệng rộng như cái nắp thùng rác ấy . Thế đéo nào mà có chuyện xảy ra như vậy cơ chứ . Đinh ninh trong đầu là con nhỏ bạn hư cấu rồi nên tôi cũng mới hỏi dò thêm xem mình có bị chính cái suy nghĩ tiêu cực lừa một cú ngoạn mục như thế không :

- Vậy tối hôm đó Trang chạy ra gặp cậu à ? – Tôi hỏi ngớ ngẩn .

- Chớ mày tưởng nó đi đâu ?

- Tao tưởng Trang nhớ , hehe … nhớ người yêu nên khóc lóc . Cơ mà lúc đó tao cũng vô tình thấy nó ôm anh nào nên mới bực tức như vậy hehe – Vừa nói tôi vừa gãi đầu cười nham nhở .

Con Yến nghe xong thiếu chút nữa cũng muốn đập tôi một trân cho chừa cái thói đa nghi vớ vẫn mà còn lại tiêu cực . Nhưng mà nó nghĩ ngợi gì đó rồi cũng phì cười nắc nẻ cả lên đến nổi vài đứa đi ngang qua cứ tưởng nó vừa từ trại Phạm Thị Liên trốn về. ( thím nào ko biết thì Google nhé ).

Làm rõ vài vấn đề lung tung nữa thì hai đứa đi vào .Bọn bao đồng kia thì vẫn dõi theo tôi vì hành động bạo lực khi nãy . Và Trang cũng không ngoại lệ .

Thú thật với mấy thím là tôi không quan tâm người ta nghĩ gì về tôi cả , miễn sao bản thân không làm những chuyện thẹn với lòng thì vẫn ổn thôi . Cơ mà ánh mắt của Trang đã thay đổi rõ rệt làm tôi hụt hẫn lắm . Chưa bao giờ tôi cảm thấy cần niềm tin như lúc này cả .

Tiết học bắt đầu lại và cho đến khi kết thúc thì tôi cũng đánh được một giấc no nê .

ĐI về phòng mà lòng cũng không khá hơn chút nào khi biết rõ những việc mập mờ tối qua . Nhìn đi nhìn lại thì thấy lũ con gái phòng 14 đang đuổi cái lũ bạn khốn nạn của tôi chạy nhốn nháo cả lên trông mà vui vờ lờ lắm . Nhìn lại bản thân thì ôi thiu như cục phân trôi trên sông Thu Bồn vậy … Thảm não nề .

Thằng Thông lùn thấy tôi sầu não thế nào ấy thì cũng thương thương . Thế là hai thằng thống nhất kéo nhau ra căng tin làm vài cây kem cho mát mẻ .May mắn làm sao khi trên đường đi thì gặp Trang P14 đang đi cùng em Hiền cũng đi ra căng tin .
Nhân tiện ôn lại chuyện cũ và lấy một chút cảm tình nho nhỏ để khi thiếu mì tôm hay đau ốm thì cũng có chổ mà nương nhờ nên hai thằng kiên quyết đòi bao cho bằng được .

Tính ra thì chẳng qua cái phòng 14 của các em ấy hơi cảm thấy khó chịu và phiền phức với lũ bạn khốn nạn của tôi thôi . Chứ còn thằng Quang , Thắng và tôi thì độc lập ngồi tận dãy kia với nhau chẳng bao giờ đả động gì đến đó cả nên 4 đứa cũng niềm nở với nhau lắm .

Tán dóc được một khoản thời gian dài thì cũng ai cũng về phòng nấy mà chuẩn bị cơm nước . Cơ mà hôm nay tâm trạng cũng không vui lắm nên quyết định xuống điểm danh cho có mặt rồi nhịn luôn .

Tôi về phòng rồi lăn giường nằm mở loa tận hưởng cảm giác cô đơn một mình , nhân tiện nghĩ ra vài kế hoạch valentine sắp tới cho Trang để thay đổi lại chút cái nhìn tốt đẹp hơn về bản thân .

Mãi cho đến khi cả bọn ăn xong trở lại phòng thì tôi lại bật dậy kiếm trò để phá. Ngẫm nghĩ lại cái chũôi ngày quân sự bắt đầu được 2 ngày rồi nhưng mà chúng tôi vẫn chưa có kỉ niệm vui nào cả . Thế là cả bọn chọn ngay thể loại nhạc sàn mà quẩy lấy quẩy để luôn.

Nói chung là loạn xì ngầu cả lên , thằng nào nhảy được cái gì thì nhảy , thằng Thông với thằng Tấn thì đè nhau ra mà cưỡi kiểu chó trông bệnh hoạn vờ lờ , còn thằng Xuân điên cuồng đến nổi nhảy qua nhảy lại trên mấy cái giường 2 tầng rồi cởi luôn cái quần ngoài mà quay quay trên đầu . Haha thấy thế cả bọn noi gương nó mà thác loạn . Hên là cái cửa sổ gấp lại nếu không đứa nào có vô tình đi ngang qua thì thấy đếch khác gì cái động cave cả.

Nhạc càng lúc càng hăng hơn và chúng tôi ngày càng lụy vật vả cả ra . Và đến khi lão thầy Tiến nghe ồn ào quá thì sang đến cả phòng thì chúng tôi mới chịu tắt nhạc .

Lão thầy hầm hầm cầm theo một cây búa định tới cái loa của thằng Tấn mà khô máu thì bọn tôi nhanh chân nhanh tay lão lại mà nài nỉ van xin khóc lóc cả lên . Cuối cùng lão cũng tha cho nhưng bù lại cả phòng chúng tôi bị lão vuốt mũi đến ra cả nước mắt mà nước mũi .

Tầm 1 giờ 45 thì bọn tôi được triệu tập xuống xếp hàng .

Xuống xếp hàng mà dị lắm các thím ơi . Chả là mũi đứa nào cũng nổi bật trên khuôn mặt nên đi đến đâu cái lũ kia cũng cười cho thúi mặt . Nhất là cái lũ bánh bèo p14 xếp hàng bên cạnh .

Bọn con gái kia thì lúc đó tôi đã quen ai đâu , chúng cười thì tôi cũng cứ nghĩ là cười bọn bạn tôi thế thôi , biết gì đến họ hàng chúng nó mà phải dị nhể !... Cơ mà bất gặp ánh mắt của Trang P14 thì khác , nàng nhìn tôi không còn trìu mến như trước mà cười như dại nên làm tôi cũng có chút nóng mặt và cảm thấy cảm nhận của tôi trước đây có lẽ sai chẳng ! vô duyên vờ lờ . Thú thật là không phải là con gái thì tôi cũng quyết tặng cho ẻm chiếc dép Bác Hồ của tôi rồi .

Ở đầu bên kia thì con Yến cũng cười , cơ mà đếu quan tâm lắm , quan trọng là tôi nên tìm xem Trang cảm thấy thế nào .

Nhìn quanh thì không thấy nàng đâu …. Thế là đâm ra lo lắng lắm nhưng cũng chả biết hỏi ai cả . Đợi đến lúc lên giảng đường thì mới chụp đầu con Yến dại mà hỏi cung nó .

Cũng là tai mắt của tôi trong phòng Trang nên nó cũng chẳng thèm nói láo hay giấu diếm tôi điều gì cả , khai toẹt ra là Trang đang bị cảm nên đã xin phép lão thầy rồi nằm tĩnh dưởng ở phòng .

Nghe thấy Trang bi đau thì bất giác Tôi cũng cảm giác thấy nôn nao lắm nên quyết định hết giờ thì phải chạy qua thăm hỏi vài câu cho có tình cảm .

Tiết học trôi qua nhanh chóng lắm , tại tôi cũng có nghe giảng gì đâu . Quanh đi quảnh lại thì cũng cấu tạo súng , bom , đạn các kiểu nên tôi chọn giảng pháp là nằm đánh một giấc mê man đến khi kết thúc. phim hay chieu rap
phim chieu rap hay

Sau khi đi về thì tôi phi thật nhanh qua phòng Trang để xem Trang thế nào . Cơ mà Trang ngủ rồi , nhìn Trang ngủ mê man mà tôi thấy Trang xinh lắm nhưng mà xót cái là có lẽ vì tịt mũi nên việc hô hấp có vẻ khó khăn lắm ước gì có thể là cái máy hô hấp cho Trang thì hay biết mấy ( Đùa thôi )

Nhìn được một lúc thì tụi con gái P18 đuổi đầu tôi về vì chúng còn phải thay đồ tắm rữa là cơm nước nữa chứ .

Mà tôi thông minh vờ lờ luôn mấy thím , chắc chắn biết Trang bị đau thế này thì cũng nhác ăn uống . Thế nên quyết định mượn cái thẻ ra vào của thằng Dũng phòng tôi để mua ít cháo và chanh cho Trang ( nó làm tiểu đội trưởng ).

Cái Đoạn đi ăn thì có gặp em Uyên , chào hỏi xí cho có không khí bạn bè rồi cũng lo mà ăn cho nhanh còn đi nữa ……… Ăn uống no nê xong thì theo kế hoạch mà chạy tọt ra khỏi quân sự ra đầu phố lùng đc một quán cháo dinh dưỡng , còn chanh thì kho khăn lắm mới xin được một trái ở quán tạp hóa chứ bây giờ chợ cũng đã tan tầm từ lâu rồi .

Hí hửng chạy vào gặp con Yến, định khoe với con nó và nhờ nó đưa lại cho Trang thì nghe nó bảo có thanh niên nào phòng 19 nào đây mới mua 2 lốc cô gái Hà Lan đưa cho Trang ấy ………. Hụt hẳng vờ lờ

Ôi định mệnh ! nghe xong mà tôi buồn vờ lờ luôn . Chắc có lẻ chuyến này em phải là người thứ 3 CMNR

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #7  
Cũ 27-03-17, 08:30 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
CHAP 6



Đây là Trang nhìn phía sau

Thế là lững thững vác cái thân đi về phòng mấy thím à . Con Yến thì cũng ngó theo tôi mà bất lực , nó hiểu chuyện tình cảm của mỗi người thì để chính họ mới quyết định mà thôi nên dù muốn giúp tôi lắm cũng chẳng biết làm thế nào.

Về phòng thì cũng chẳng còn ai cả , chắc chúng nó kéo nhau ra căng tin mà chơi rồi hay tụ tập tán tỉnh em nào đó thì cũng nên … So sánh giữa tôi và chúng nó thì thấy bản thân tôi bây giờ bi quan hơn cái lũ khốn nạn đó nhiều lắm . Tại sao vận đen luôn bám theo tôi mãi như vậy , biết bao nhiêu điều định nói và những sự quan tâm để chuộc lại ít hình ảnh trong mắt nàng thì giờ đang tan vỡ như bong bóng .

Nằm vắc tay lên trán hít thở thật đều cố giữ cho mình chút khoảng thời gian ngắn yên tĩnh nhất thì bất chợt chiếc cục gạch cổ lỗ của tôi reo lên một tiếng .


Q61... cũng khá cổ ...Em vẫn còn giữ gìn cẩn thận

Đinh ninh là của con Yến nhắn tin an ủi nên cũng tỏ ra tôn trọng nó một chút , khèo tay vào túi quần mà lấy điện thoại ra xem nó thương hại mình ra sao .

Nhìn tin nhắn bằng thái độ đếu quan tâm nhiều lắm :

“ Quát đờ heo ?” – Tôi há hốc mồm mà đếu thể tin vào mắt mình nữa .

Không phải Yến… cũng chả phải Uyên , mà chính là Trang đó .. là Trang đang nhắn tin cho tôi đấy mấy thím à!!!!!!!!!!!!!!!! ( đoạn này em vui lắm nên cũng chẳng biết miêu tả thế nào cả ) . Chính là cô nàng cách đây ít phút làm tôi phải cảm thấy ấm ức ghen tị, cay cú với một người con trai khác i .

Mà nói đến cái chuyện ghen tị ấy thì thú thật trước giờ tôi chưa bao giờ cảm thấy tôi tỏ ra như vậy với ai cả vì ba tôi thường bảo rằng : “ Dù bản thân của mình hiện tại đang đứng trên biết bao nhiêu người nhưng đừng bao giờ mà nhìn phía dưới mà sống , mà hãy biết nhìn lên trên mà phấn đấu , đừng hài lòng với những gì đã đạt được ! “ nhưng khi nghe con Yến kể về cái thằng chó đang liện tục tặng quà đến Trang mấy hôm nay thì thấy nó hơn hẳn tôi vụ “ chai mặt” luôn nhé.

Cơ mà tạm thời vứt thằng vật cản ấy qua một bên mà đọc tin nhắn của Trang đã … Hồi hộp bấm tút một cái thì cái tin nhắn ngắn gọn hiện lên với nội dung là :

“ Luân ơi ! qua phòng Trang nhờ một tí … có chuyện gấp lắm “

Thế với mấy thím là tôi là người ngay thẳng nhé nên cũng chả nghĩ cái gì lung tung cả . Thế là khóa vội cái cửa phòng mà phi qua phòng nàng thôi .

Nhưng đi nửa đường thì thấy lạnh cái phẩn ở dưới bỏ mẹ , nhìn xuống thì thấy mang mỗi cái quần bơi hình đầu lâu … cũng hên là trời tối nên cũng chả có ai để ý , thế là lại nhanh nhẩu chạy vào mặc quần. ( quân sự chổ em cấm mang quần đùi ra ngoài nhé , ở phòng thì ok )

Cuối cùng thì đến trước phòng Trang trong bộ áo lính chỉnh tề nên giờ cũng chẳng quan ngại lắm mà gõ cửa . Đến cái thứ hai thì nhận ra cái cửa không chốt mà chỉ khép hờ hờ mà thôi .

Cẩn thận nhìn vào thì thấy Trang cũng ngẩn đầu lên nhìn lại mình … Thế là hai cặp mắt nhìn nhau thật lâu , lâu lắm đến nổi tôi có thể thấy được hàng lông mi của Trang đang run nhẹ nhàng và bờ môi mím chật lại với nhau mà chỉ muốn cắn cho nó một phát … Đến khi mặt của nàng đã ửng đỏ vì ngại ngùng thì mới cất giọng nhẹ nhàng mời tôi vào.

Hình như bây giờ phòng Trang cũng chẳng còn ai cả nên đầu óc tôi cũng bắt đầu lo lắng và sợ hãi bằng những suy nghĩ rằng Trang cố tình dựng nên kịch bản để hãm hiếp tôi vây . Please ! tôi cảm thấy tội lỗi , tội lỗi quá nên chấm dứt ngay sự điên rồ ấy mà bước vào phòng.

Cơ mà đi vào thì nhìn quanh thì chả có chổ nào ngồi cả . Giường Trang thì nằm một góc riêng biệt còn mấy cái giường khác thì cách xa chổ Trang lắm không thể tâm sự được , chả lẻ lại ngồi ngay cạnh giường nàng rồi người ta đi qua đi lại thấy thì sẽ có ý nghĩ không hay cho nàng . Dù sao ngồi dưới đất có vẻ thiệt thòi cho cái mông mình nhưng lại tránh được miệng thiên hạ nên tôi cũng quyết đoán ngồi uỵch xuống .

Trời tối ở đây mang cái hơi lạnh lẽo của mùa đông rét buốt , mà trời rét tôi cũng không đáng ngại cho lắm vì ở trong phòng nha . Cơ mà con khốn nào hình như mới lau cái sàn nhà ấy ( còn ướt ướt ) … Mới đầu tôi ngồi xuống còn thấy mát mát ở mông nhưng ngồi được vài giây thì cảm giác thốn thốn như * sáng mùa đông – đặt mông vào bệ xí ấy *.
Thề với mấy thím là nói không nên lời luôn mà chỉ ngồi cắn răng chịu đựng cho đến khi mặt mày tái mét lên cả . ( thím nào cảm nhận rồi thì hẳn rõ )

Hên là Trang nhận ra nét khó chịu trên mặt tôi thì mới cười khúc khích làm rồi chu miệng xấu xí kéo tôi lên ngồi chổ mép giường của nàng .”Ơi dời ! Cậu đây rồi “ tôi thầm mừng rỡ .

Giống thế này nè ... mặt Trang cũng tròn tròn dể thương như thế này


Thấy Trang định nói gì đấy thì tôi chặn lời của nàng mà hỏi trước:

( thằng Xuân lúc trước có dạy tôi rằng “ khi muốn tỏ ra mình đang quan tâm , lo lắng đến người ta thì đừng bào giờ để người ta mở miệng trước , bản thân phải là người bắt chuyện . Mà phải bắt trúng cái mà lũ con gái luôn quan tâm nhất )
- thứ nhất là ngoại hình : Sao hôm nay bạn có vẻ gầy quá vậy ? có đau ốm chổ nào không ?
- thứ hai là sắc đẹp : Sao hôm nay mặt bạn có vẻ nhợt nhạt quá vậy ? có bị làm sao không ? phim chieu rap 2016
phim chieu rap 2017

Nhưng theo tôi thì Trang thuộc kiểu người đơn giản hiền lành lại không quan tâm đến những thứ ấy nên tôi cũng chả giả nai giả đểu để nịnh hót nàng .Cơ mà nhất quyết tôi phải là người hỏi trước :

- Trang bị cảm như thế nào đã đở chưa vậy ? hay để Luân chạy ra đầu ngã tư mua ít thuốc cho Trang nhé ?

- Ừ mà thôi mà Luân , Trang cũng cảm thấy đở rồi ! – Trang có vẻ hốt hoảng ngăn tôi lại

- Thế đã ăn uống gì chưa ? Cháo Luân nhờ con Yến đưa Trang đã ăn rồi chứ ?

- Trang ngại lắm nên vẫn còn để ở góc ấy kìa … mà Trang có ăn chút bánh ngọt rồi nên Luân đừng lo nhé !

Định hỏi có uống nước chanh chưa nhưng mà biết rõ là nàng lại ngại ngùng mà đề xuất bỏ qua nên tôi cũng bực tức đi thẳng đến chổ cái bao đồ tôi mua ấy cầm lấy mấy trái chanh cắt một nữa vắt vào trong một cái ly nhỏ rồi mới nấu nước nóng.

Nàng biết rõ tôi muốn làm gì nên cứ can ngăn mãi bên tai . hehe nghe giọng ngại ngùng kiểu trẻ con của nàng mà tôi cảm thấy vui lắm . Giờ chỉ còn cho thêm đường nữa thì hoàn hảo luôn … Cơ mà tìm đi tìm lại thì không thấy , hỏi Trang thì Trang bảo không biết .Thế là đứng cầm ly nước chanh nóng không có đường nhìn Trang mà không biết nên khóc hay nên cười nữa . Dị hợm vờ lờ

Nàng cũng nhìn tôi rồi cười vui vẻ vẩy vẩy cái tay nhỏ nhắn để tôi bớt cảm thấy ái ngại . Và đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy nàng cười với tôi trong thỏa mái vô tư như vậy , khác xa cái vẻ thẹn thùng ngại ngùng của một thiếu nữ thường ngày .

Nhìn cái cảnh nàng nhắm mắt nhắm mũi mà hớp từng hớp một mà tâm trạng tôi thấy bình yên lắm … Cho đến khi cạn cái li thì tôi mới là người gãi đầu cười ngại ngùng khi nhận được lời cảm ơn từ Trang .

Không lan man chuyện tình cảm nữa mà quay lại vấn đề Trang muốn tôi giúp đở .

Chả là có thanh niên tên Nhân gì đấy sát bên phòng Trang hai hôm nay có dấu hiệu theo đuổi mà đúng hơn là làm phiền . Mặc dù lúc nhắn tin trên điện thoại thì nàng đã tỏ ra khó chịu trước những lời tán tỉnh nhưng thằng đấy liên tiếp dùng quà để mua chuộc tình cảm .Cơ mà sau những lời từ chối ngại ngùng cho đến thẳng mặt thì thanh niên ấy cũng chẳng quan tâm lắm mà quẳng thẳng vào phòng rồi bỏ đi … Nàng thì sợ thanh niên ấy nổi nóng lại làm bậy thì khổ nên tạm thời không dám mạnh lời

Theo miêu tả của Trang thì thanh niên ấy cao mét sáu , dáng người nhỏ con gầy như mấy thằng nghiện , lại còn đen và đầy lông lá ( theo đúng lời Trang kể đấy , nghĩ lại thì ý Trang bảo là giống khỉ nên mới miêu tả nhạy cảm như thế hế hế ).

Còn nhiệm vụ quan trọng của tôi là đem tất cả những đồ đã tặng qua trả lại dùm cho Trang . Haha nghĩ lại thì chuyện này có lợi cho tôi rõ ràng luôn , “một mũi tên trúng cả hai đích” : Thứ 1 là dần mặt thanh niên ấy một trận và thứ 2 là khẳng định cho nó biết rằng Trang là của tôi . Nên tôi cũng chẳng cần Trang dặn dò gì nhiều , cứ thế mà ôm hết bánh kẹo , gấu bông gì đấy cả một đống hỗn độn mà sang dụt phòng nó .

Thanh niên ấy nghe cái rầm thì quay lại nhìn tôi một cách ngạc nhiên. Nó cùng 2 thằng bạn cũng ngại cái ngoại hình của tôi nên đánh giá tôi một cách cẩn thận nhưng tôi có thể biết tổng là nó đang điên tiết tôi lắm và có thể quay ra cắn tôi bắt cứ lúc nào . Cơ mà tôi cũng chả sợ cho lắm , trời sinh ra tướng tá cao to thì cũng cho cái cách mà sử dụng nếu không thiện hạ gặp thằng nào to xác thì chả bảo là “ rẻ tiền” à .

Nó nhăn nhó hỏi tôi :

- Cậu là ai ? sao lại mang đồ của Trang mà đem qua đây làm gì ? – nó sợ nên cũng ko dám to tiếng .

- Nhìn cũng hiễu tao là cái gì của Trang nhé . Cơ mà Trang có nhận đồ của mày bao giờ
đâu mà lại bảo là đồ của nàng ? – Tô nheo mắt nhìn nó nói với vẻ khó hiểu .

- Vậy bây giờ mày muốn gì ?

- Tao muốn mày tránh xa Trang ra một chút. Và sẵn tiện thì dù mày có thất vọng thế nào thì tao cũng sẽ cho mày biết là hôm nay Trang muốn mày thấy rõ rằng tao là người yêu của nàng nên mới bảo tao đem tất cả đồ trả lại và không muốn mày làm ảnh hưởng đến tình cảm của nàng đến tao ( không biết lúc đó em ăn cái gì mà nói láo đếu biết ngượng luôn mấy thím ạ ! chém đến nổi nhìn mặt nó là biết nó ghen tị em biết chừng nào luôn ấy )

Cơ mà nói xong thì tôi cũng làm lơ mà đi thẳng chứ tôi cũng mơ hồ cảm nhận mùi thối từ trong bóng tối là chính mình đang khiêu khích lòng tự trọng của nó trong phòng của nó … và cùng lũ bạn của nó. ( lúc đó em nghĩ là đi ra được khỏi phòng là em mừng vờ lờ luôn ấy ).Ra được đến khỏi phòng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm .Ngẫm lại thì ở đó chém vài câu nữa thì thiếu chút nữa tụi nó làm liều là phơi xác .

Về phòng thì Trang gấp gáp hỏi han tình hình thế nào … cái vẻ nôn nóng ấy làm tôi nghi ngờ là không biết Trang có bệnh hay là giả bệnh nữa . Tôi thì đinh ninh là nàng giả bênh để tránh gặp mặt cái thanh niên có họ hàng với ngộ không ấy cũng nên.

Và có lẻ tôi đang bị nàng đưa vào kế hoạch diệt trừ cái đuôi khó ấy . Nhưng thôi thì đó cũng là việc tôi nên làm nếu còn muốn chinh phục trái tim của nàng .

Ngồi đươc một lúc thì cả Trang và tôi đều nghe phòng 19 hô hào lớn tiếng đòi tìm thằng nào đấy mà khô máu ấy .

Ơ mà chết mẹ rồi ! chả lẻ chúng nó đang nói tôi …

Đầu óc lúc đó quay như chong chóng , còn Trang thì mặt trắng bệt không còn một giọt máu nữa . Bàn tay nhỏ nhắn của Trang níu chặt cái khủy tay của tôi kéo vào phía sau phòng vệ sinh mà trốn .

Chạy ra phía sau thì xém nữa tôi sạc máu mũi mà chết luôn … Trước mắt tôi là hàng tá chiếc hình khối cơ bản : hình tròn có , hình tam giác cũng có nữa mà lại còn đủ màu sắc và đủ thể loại nữa cớ chứ giống như tôi là nàng Alice đang lạc vào xứ sở thần tiên vậy hí hí .

Trang thấy tôi có vẻ tập trung vào những hình khối cơ bản ấy thì đỏ mặt ... “Này” một tiếng nhắc nhở dể thương . Tôi cũng chẳng làm nàng khó xử nữa mà theo nàng trốn vào phòng tắm. À mà cũng không quên gọi cái lũ khốn nạn phòng tôi về yểm trợ .

“Cốc Cốc “ ….“ cốc cốc” … Tiếng gõ cửa vang lên càng lúc càng rõ hơn….

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #8  
Cũ 27-03-17, 08:30 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
Cháp 7

“Cốc Cốc “ ….“ cốc cốc” … Tiếng gõ cửa vang lên một lúc càng một lúc càng rõ hơn….

Sự việc diễn ra nhanh đến nỗi tôi cũng không biết xử lí làm sao cả .

Nói thật thì tôi sợ lắm , bị đánh thì ai lại chả sợ chứ nhưng cũng chẳng ngại đâu , cùng lắm thì ôm đầu chịu đấm vài phát cho qua chuyện thôi . Cơ mà khổ cái là tôi không muốn Trang nhìn thấy những chuyện ấy và cũng như sau đó cái việc thằng Nhân đầy lông lá ấy lại lên mặt rồi tiếp tục làm phiền đến Trang nữa .

Nhìn cách Trang ôm chặt cánh tay của tôi , rồi cái nét sợ hãi , tiếng thở mạnh và cả những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt non nớt của nàng càng làm tôi thêm vững vàng và cố gắng giữ lại cái hình ảnh người yêu danh nghĩa của mình trước mặt cái thằng ấy .

Lúc này tôi có thể cảm nhận từng mạch máu trong người rộng ra và máu bắt đầu di chuyển khắp cơ thể nhanh như nước được bơm từ cái máy vậy .

Cái thứ chất lỏng ấy dần dần làm tôi trở nên kiên quyết hơn bao giờ hết “ một sự nhịn bằng chín sự nhục “các thím à … mặc cho Trang cứ ôm khư khư lấy cái tay của tôi nhưng tôi bạo dạng dùng tay giữ khuôn mặt nàng lại và nhìn thẳng vào đôi mắt chậm rãi nói :

- Cứ để Luân ra xem thế nào đã , Trang cứ yên tâm ở đây đi nhé - Ánh mắt tự tin của tôi dường như làm Trang nao núng , nàng có vẻ đắng đo lưỡng lự một chút nhưng rồi cũng thả lỏng ra dần .

Khi định quay lưng đi thì Trang bỗng cầm lấy bàn tay của tôi rồi lí nhí trong miệng : “- cẩn thận nhé “ … Hê hê . Biết rõ là ngại ngùng lắm nên tôi cũng không chọc nàng nữa mà siết chật lòng bàn tay một cái nhẹ để cảm nhận cái ấm áp , cái sự quan tâm ngọt ngào của người con gái mình thích . Ôi hạnh phúc lắm luôn !

Có lẻ lúc trước tôi đã ngu ngốc khi cứ nghĩ rằng cái lúc tôi bị làm nhục thì chính cái hình tượng người yêu của Trang sẽ bị sụp đổ và tiếp tục lại có thêm nhiều thằng nhòm ngó đến nàng ( nghĩ lại thấy khi xưa có mấy thằng bệnh bệnh tán tỉnh Trang là tôi cảm thấy bựa không tả được . Đúng bản chất “ đầy lông lá “ như Trang miêu tả luôn mấy thím à ) … Nhưng nghĩ lại thì chính cái hành động nàng nhờ tôi đã chứng tỏ được rằng không còn ai xứng đáng với nàng ngoài tôi cả . Hoặc là nàng công nhận tôi một phần nho nhỏ hoặc cũng chỉ là tôi ảo tưởng sức mạnh mà thôi .

Cơ mà tạm thời thì thoát khỏi cái vòng suy nghĩ luẩn quẩn đó đi cái đã vì tôi phải trở lại thực tại mà đối mặt với cái nguy cơ “ Chịu đấm ăn xôi “ .

Tôi tự tin bước ra khỏi cái phòng tắm rồi đi thẳng đến cái cửa dẫn đến phòng chính một cách chậm rãi từng bước một . À mà lúc đó tôi cũng không quên nhìn lại cái khu vườn bí ẩn đầy màu sắc của các hình khối cơ bản … Hehe nhìn kỉ thì có mấy em cũng chất chơi lắm đó nhưng mà nổi trội nhất là cái bộ hình tròn và tam giác có hoa văn da con beo nhé . Thú thật là với cái con mắt nghệ thuật như tôi thì khẳng định một điều rằng em nào mua cái thể loại này thì cũng có cá tính và thẩm mỹ cũng cao lắm đó .

Tiếng “cốc cốc “ giờ đây gõ liên tục đưa tôi về thực tại , nó làm tim tôi cũng co giật từng hồi một .Bỗng nhiên nghe có tiếng đứa nào đó từ phía ngoài gọi vọng vào :

- Trang ơi là Trang ơi! Mày ngủ như cái gì mà đến nổi tụi tao gõ cửa cả phút rồi mà vẫn chưa dậy vậy ! Trang ơi… Trang ơi !...

Hê . Ơn giời ! hình như không phải tiếng của tụi phòng 19 mà là tiếng của con Yến . Nghe tiếng nó mà ngỡ như quá trình lão hóa của mình vừa kết thúc và vừa trẻ lại thêm vài tuổi vậy . Thế là mừng rỡ đinh quay lại nói cho Trang biết thì thấy nàng bước ra với khuôn mặt dở khóc dở cười .

Tôi nhìn nàng với con mắt khó hiểu thì nàng cũng nhìn lại tôi với vẻ mặt khốn khổ giống
như chính nàng mới là người gặp chuyện vậy . Ngay khi cánh cửa mở ra thì 9 cặp mắt có vẻ nhìn tôi một cách sững sờ ( trong đó có cả con Yến )rồi nhìn xung quanh xem thử vừa có chuyện gì hỗn độn xảy ra khi tụi nó đi vắng vậy . Con Yến lúc này mới hỏi dồn tôi một cách to tiếng :

- Mày vào đây với mục đích gì ? Có tin tao méc thầy mày tự tiện qua phòng con gái không?

- Ế ế khoan đã nghe mày ! Là Trang … Trang nhờ tao qua giúp nàng phụ đem đồ qua trả cho thằng đó ….Không tin thì mày hỏi Trang ấy . – tôi run rẩy trả lời .

Nghe nó nhắc đến lão thầy thì tôi sợ sệt đến nổi thiếu điều là không kiềm được cảm xúc mà tự đi vào chân mình rồi ( luật là nam không được vào phòng nữ nếu có sự đồng ý của cả phòng nếu làm sai có thể bị đuổi học ). Vì lão là người sống rất nghiêm khăc nên việc gì cũng có thể xảy ra được ( sau này có mấy chị bị kỉ luật thẳng tay không thương tiếc luôn nên em cũng cảm thấy lúc đó may mắn lắm ... em sẽ kể lại sau )

Hên là lúc đó có Trang đứng ra giải thích mọi chuyện rồi công thêm thái độ khép nép ngoan ngoãn của tôi như con dâu mới về nhà chồng vậy nên tui nó cũng tin tưởng mấy phần . Nhưng mà con Yến khốn nạn nó vẫn chưa buông tha cho tôi mấy thím à :

- Thế đừng nói với tao là mày chưa nhìn thấy mấy thứ phía sau nhé ?- Nói đến đây thì tụi con gái mới đỏ mặt liếc xéo tôi như rằng tôi là kẻ biến thái nhân cơ hội để trộm đồ lót tụi nó ấy .

- Ờ thì tao …tao cũng có nhìn . Cơ mà là do vô tình mà thôi . Với lại một người đàn ông thật thà như tao thì những thứ ấy cũng giống như đường tăng nhìn phụ nữ mà thôi không có giá trị gì trong con mắt của tao cả . – Tôi bắt đầu lấy lại được sự tự tin vốn có rồi chém gió giải vây.

- Mày thì có mà là thánh dâm ấy ! … có chết- thì- tao- cũng- không- tin- mày- không- rung- động -nhé haha – Nó rặn từng chữ chắc chắn như đinh đống trên cột vậy.

Chết con mẹ rồi , người ta bảo ‘’ thân quá ở chung với nhau thì cũng không tốt là thế ‘’ nhưng mà " bánh mì phải có ba-tê - đàn ông phải có máu dê trong người " 10 người thì cũng hết 9 người là thế . Cơ mà nó bóp tôi đến nổi tôi thấy mình thành trẻ con cho nó trêu chọc đùa giỡn còn tụi con gái thì nhìn tôi cười thúi cả mặt . Thế với mấy thím là do tụi nó ‘’thiếu cái vòi’’ không là em đạp chúng nó mỗi đứa một đạp rồi . ( mà tôi không có dâm nha huhu )

Thêm một lần nữa Trang lại vì tôi mà đứng ra khuyên bọn nó tha cho tôi vì thật sự tôi không cố tình . Tôi cũng thừa biết là con Yến nó cũng chỉ muốn trả thù tôi cái vụ hôm bữa xém tộn nó nên cũng không chấp nó nữa , dù sao con trai vẫn cao cao tại thượng mà .

Lúc này thì cái bọn phòng tôi cũng lên cứu viện kịp thời nên tôi lấy cơ đi chơi với bọn nên cũng quay lại chào Trang một cái , liếc mắt con Yến một cái đầy cay đắng thì quẹt mông bỏ đi .

Bọn tôi rũ nhau ra căn tin để tôi rì-viu lại cái ’’ chuyện tình tay ba giữa công chúa hoàng và con khỉ đột ‘’ rồi đưa ra một vài ý tưởng đề phòng ‘’ diễn biến hòa bình – bạo loạn lật đổ ‘’ của tui phòng 19 .

Tôi cũng rõ là nếu xét về chiến đâu tổng lực thì phòng tôi hơn hẳn vì điểm sơ qua thì phòng tôi hội tụ đủ các vận động viên có thể Three –some hay four-some cùng một lúc nhé :

- Thằng Tấn thì là người cùng quê với tôi .Tuy nhỏ con cơ mà nó lại là vận động viên karate gì đó cho thành phố .
- Thằng Hải thì hiền hiền nhưng tướng tá tương tự nhưng tôi nên cùng lắm three-some cũng không phải là vấn đề.

- Thằng Dũng tiểu đội trưởng cũng ốm dơ xương dơ xẩu cơ mà nó thuộc dạng bốc vác làm nông đủ kiểu nên cũng tởm không kém tôi .

- Riêng tôi thì thề là không phải là do là nhân vật chính nên tôi có quyền buff đâu nhé . Truyện này thế nào tôi kể thế ấy nhưng thêm và thắt lại vài tình huống tránh nằm vùng thôi .

Mà thằng Xuân chó thì tôi không thế đánh giá được năng lực của nó . Nhìn qua thì có hổ báo trường mẫu giáo , xồn xồn như xối nước vào mồn ấy :

- Tao mà chụp được thằng nào thì xác định thế này nhé – Nó liên tục quơ tay quơ chân loạn xa trong không khí trước bao nhiêu ánh mắt làm tôi nhục vờ lờ , còn bọn nó thì cười hưởng ứng .

Kết thúc vấn đề thì chúng tôi cũng trở về phòng .

Trên đường trở về phòng thì bắt ngờ gặp tụi phòng 19 tập trung trước của phòng tụi nó mà đùa giỡn gì đấy . Thấy tụi tôi thì tụi nó cũng gom đội hình mà tiến thẳng về phía này . Thái độ bọn nó cũng chẳng làm bọn tôi nao núng cả , đã bảo là chiến hội đồng bên tôi cũng đếu nể nang phòng nào trong dãy cả .

Cơ mà thằng Xuân có vẻ quá khích do chơi thuốc hay sao ấy , thấy tụi nó vừa đến là nó het lớn lên ‘’Đ M chúng mày ấy ‘’ . Thế là tụi nó chưa đến thì lão thầy ở trong phòng ập ra đánh phủ đầu . Lão cầm cái búa dứ dứ trước mặt tụi tôi rồi hỏi :

- Đứa nào vừa nói tục ? Khai mau cho tôi ! – Lão nhìn tât cả bọn tôi với vẻ mặt sát khí lắm .
Tụi chó kia thì thấy biến nên cũng phi thẳng không dám đứng lại coi vì sợ liên lụy . Còn chúng tôi thì cũng nhìn lão thầy bằng con mắt tội nghiệp cũng đâu dám khai đâu ‘’ Anh em có phúc cùng hưởng , có họa cùng chịu ‘’ .

Lão thầy thấy chả đứa nào hó hé thì cũng bực bội bắt bọn tôi xếp một hàng dài trước phòng của lão mà chịu phạt . Trong lúc lão ở trong phòng xem phim cười sặc sụa thì bọn dơ tay thẳng lên trời đứa nào thả lỏng lão cộng thêm 10p cho nên chả đến nào lơ là, cảm giác như muốn rớt mẹ hai cái tay ra ngoài vậy . Vì thế mà cái mối thù với lũ khỉ phòng 19 chúng tôi sẽ trả đủ vốn lẫn lời vào cháp sau .

Cuối cùng thì bộ phim hết thì chúng tôi cũng được xá tội mà về phòng . Cơ mà trong suốt quá trình bị phạt thì cái lũ đàn bà phòng 14 và phòng 18 của Trang cũng góp phần châm chọc chúng tôi , nói chung là cả đống cái nhục này có gửi ngân hàng thì cũng không hết nữa nên chúng tôi ôm đủ .
Nhất là con Yến ấy nên tôi cũng cay nó lắm dù nó là con bạn khá thân với tôi.

Về phòng thì đứa nào đứa nấy vừa bôi dầu lên tay mà rên như con chó sắp chết ấy . Đáng thương lắm các thím à .

9h đúng thì lão thầy huýt còi tập trung điểm danh trước khi ngủ . Nhân tiện lão cũng cảnh cáo trước mặt toàn đại đội về việc giữ gìn trật tự trong dãy nhà và không đc văng tục lung tung như phòng chúng tôi . Nếu để lão thầy biết được thì chết …. Thế là chúng tôi được đem ra so sánh như những phần tử cực đoan đối lập với những người còn lại vậy . Ấm ức lắm nhưng đó là lỗi nên bọn tôi cũng không có giải thích hợp lý được .

Trên đường về phòng thì có gặp Trang . Cứ tưởng Trang né mặt tôi vì những lời so sánh lúc nãy của lão thầy nhưng Trang lại cười nhẹ nhàng rồi lí nhí ‘’Chúc ngủ ngon’’ trước khi vào phòng .

Tâm trạng tôi lúc đó cảm thấy thoải mái lắm vì ít ra vẫn còn người không cảm thấy vui vẻ với cái nhục của tôi . Cơ mà nhìn thấy con Yến vào vẩy vẩy tay chào đểu thì tôi cũng điên não phi thẳng vào phòng cầm chặt lấy cái điện thoại ấp ủ âm mưu hạ nhục nó . ( Đếu biết sao lúc ấy suy nghĩ trẻ con háu đá vãi lắm các thím à )

Đợi đến giờ giường ai nấy ngủ thì tôi vội vàng nhắn tin cho nó :

- ê mày ! Cho tao hỏi tế nhị chút nhá ?

- Mày mà cũng biết tế nhị à ? hỏi đi . – nó xoắn tôi vãi nhưng tôi không hề nao núng

- Thú thật thì tao cũng có tham quan sơ sơ cái đống quần áo lót ấy nên tao muốn hỏi là bộ da beo đó có phải của mày hay không ? phim chieu rap cuc hay
rap phim hay nhat

- Thì sao ? Mày có vẻ kích thích lắm nhỉ nếu muốn thì tao có thể tặng nó .

- À không ! tao thắc mắc có phải bộ đồ ấy của bạn mình không thôi vì tao nghĩ chỉ có những đứa cá tính như mày mới có thể dùng những thứ ấy ? mày cũng có mắt thẩm mỹ đấy hehe – tôi phân bua

Không biết nó thấy thế nào nhưng thật sự là tôi đang tìm cách đá đểu nó . Cơ mà vì tin nhắn không biểu thị rõ ràng cảm xúc hay sao nên nó không hiểu hay sao trông cách viết của nó chẳng có gì tỏ ra ngại ngùng mà trái lại còn tỉnh như một con ruồi vậy .

Nó nhắn lại :

- Thật sự người cá tính có thẩm mĩ không phải của tao mà là của một người khác . Có lẽ mày cũng biết đấy hehe.

- Của ai vậy ? – tôi nghi ngờ nhắn lại

- Của Trang đấy haha

Lúc này tôi thề là cảm thấy không ổn rồi , có cảm giác bất an lắm nhưng vẫn hỏi tiếp :

- Đừng đùa quá đáng thế chứ ! Lúc nãy còn bảo là của mày mà sao giờ đổ qua Trang ?


- Thật sự tao đang nằm ngủ với Trang đây này . Mà lúc nãy Trang muốn biết mày hỏi về mấy bộ đồ của nó để làm gì nên mới bảo tao nhận đại mà thôi . Haha nó dị quá nên bảo tao đi ngủ này . Bibi ngủ ngon mơ đẹp nhé chàng trai .

- Ẹc ..ẹc . Ngủ ngon - Cứng miệng rồi nên tôi cũng buông xuôi .

Thôi chết cmnr . Thề là lúc đó tôi định bóp dái mình mà chết theo đúng nghĩa đen luôn các thím à, không biết mai lại phải đối mặt với Trang thế nào và liệu Trang đang nghĩ gì về tôi … Đêm nay lại là một đêm dài rồi hic hic

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #9  
Cũ 27-03-17, 08:31 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
Chap 8

Sáng ngày thứ 3 :

Khi những ánh bình minh còn chưa ló dạng phía chân trời và cặp chim sẻ nhỏ trong cái tổ ấp ám trước phòng vẫn còn chưa tỉnh dậy sau một đêm hì hục thì chúng tôi đã phải giật mình bật dậy để chuẩn bị tập thể dục buổi sáng.

Như thường lệ thì thằng Giang vẫn là thằng dậy sớm nhất để mở hàng cái tolet … Thề với mấy thím cái chuyện này tiếp diễn từ ngày đầu cho đến cái ngày cuối của kì quân sự nhé .

Cơ mà thỉnh thoảng cũng có vài thanh niên cố gắng dậy sớm để tranh giành nếu không muốn bị són trong lúc chờ đợi. Bởi cái cảm giác đợi chờ khi một vật gì đó muốn thoát ra ngoài mà bản thân lại cố gắng kìm nén giữ gìn nó thật kĩ thì thật là không vui một chút nào .

Nhờ đó mà cuối cùng cái đạo luật dân sự phòng tôi cũng đc ban hành xuống như sau : “ Mỗi thành viên chỉ được quyền sử dụng đất là 15p . Ai muốn tái chiếm thì nộp 10k bổ sung ngân quỹ “. Từ đó thì việc vệ sinh đã đi vào nề nếp hơn rất nhiều so với lúc trước .

Đúng 5h thì lão thầy lại thổi còi báo hiệu giờ thể dục.

Hôm nay thì dường như cả bọn con trai lẫn con gái đã quen thuộc với giờ giấc sinh hoạt rồi nên trên mặt bọn nó chỉ còn nét ngái ngủ vương vấn cái giường ấm áp trong màn sương lạnh mà thôi chứ không tỏ ra cau có khó chịu nữa.

Được một lúc thì 10 trung đội đã tập trung đầy đủ và xếp thành 20 hàng ngay ngắn . Lão thầy đứng trịnh trọng thông báo việc bầu ra trung đội trưởng để quản lí các hoạt động khác như đi học và ăn uống .

Về cái này thì tôi thấy cũng khá là quan trọng lắm vì nếu thằng Dũng phòng tôi mà được may mắn trúng cử thì phòng chúng tôi sẽ được ưu tiên dành bàn ăn này ,còn được lựa chổ có quạt mát mẻ nữa …

Cơ mà lão thầy làm tôi thấy vọng não nề lắm .

Sau một hồi quan sát thì lão lại chọn ra thằng tiểu đội trưởng có thân hình to cao nhất . Và nói thẳng ra thì tôi là tôi không đồng ý với các chọn người của lão thầy rồi đấy .

Các thím có điên không cơ chứ ? Nó là thằng Lực , cái thằng khỉ chúa mà cầm đầu cái đám lông lá phòng 19 hôm qua xém nữa là xảy ra một trận ẩu đá với chúng tôi ấy . Công nhận là tướng nó ngon hơn thằng Dũng phòng tôi xa nhưng nhìn lại cái cách nó đang đứng chống nạnh trong tư thế chân nghỉ chân trụ thì đếu khác gì bê- đê cả . Kể cả cái lúc đi thì nó cũng cố gắng làm sao cho mông phải nhấp nhô lên xuống đều đều thì nó mới chịu ! gay vờ lờ ra đấy.

Quan trọng hơn hết là nó có tư thù với phòng của chúng tôi nên sẽ tìm mọi cách đì đọt , làm khổ mà thôi.. . Dù sao thì quyết định của lão thầy thì chúng tôi cũng chả thay đổi được nên cũng phải nuốt đắng nuốt cay mà nghe lời nó thôi.

Buổi thể dục được kết thúc bằng màn slogan hoành tráng của 200 cái mồm thì thằng khỉ đột ấy nhất quyết là phải điều động chúng tôi ra đầu cái bãi 2 cây phượng mà làm vệ sinh rác bẩn. Mặc dù chúng tôi đã ra sức phản kháng muốn làm ở chổ cũ nhưng vẫn bất thành vì lão thầy dường như chẳng quan tâm đến những gì chúng tôi nói .

Đinh mệnh cái tông môn nhà nó ấy ! Đến nơi nhìn tận mắt cái bãi vệ sinh thì mới biết rõ là thằng khốn ấy trông mặt thì ngu ngu vậy thôi chứ cũng nham hiểm bỏ mẹ đi được .

Ôi thôi ! nhìn cái những chiếc lá nhỏ trải đầy khắp mặt sân mà chúng tôi cảm thấy vừa tức vừa ớn đến tận họng . Chả là mọi hôm thì chúng tôi chỉ cần nhặt một vài lá chiếc bàn rơi lác đác trên khu của mình thôi nhưng hôm nay lại phải chạy ngược chạy xuôi mượn chổi mà hoàn thành nốt công việc trước khi lại tập trung đi học .

Thằng xuân nó cay vụ này lắm . Từ chổ dọn về sinh về đến phòng chúng tôi cũng khá xa nhưng nó vừa đi nó vừa chửi không ngớt lời , chửi mệt thì chuyển qua hùa thằng tấn cùng với nó đi làm một trận sống mái .

Tính nó hổ báo là thế nên chúng tôi cũng cười cười mà xem như nó chém gió rồi cũng ậm ừ hùa hùa vào cho có tình đoàn kết . Người ta bảo : “ Biết địch biết ta , trăm trận trăm thắng “ chứ cứ khơi khơ bốc đồng nhào vào như nó thì có họa à . Dẫu sao bây giờ trên danh nghĩa thì nó là Trung đội trưởng chỉ dưới mỗi lão thầy của tôi nên mọi chuyện dần theo hướng bất lợi cho chúng tôi .

Cơ mà lúc đi ngang qua phòng 19 ấy thì cái động khỉ ấy chỉ chỏ cười cười chúng tôi . Nếu không thấy lão thầy đứng cạo râu đầu kia thì thiếu điều thì thằng Xuân nhảy xổm vào mà ăn thua đủ với tụi nó rồi .

Chúng tôi phải dùng sức kéo lê nó thì nó mới chịu đi về phòng .

Năn nỉ nó mãi thì mới chịu ăn uống xong nhưng nhìn mặt nó đỏ kè , có vẻ còn nuốt không trôi cục tức khi nảy thì cũng thấy thương thương cho nó nhưng cũng chẳng biết làm sao để chơi lại tụi nó một vố cả .

Cơ mà trong lúc “ giận quá mất khôn “ thì không biết thằng Xuân nảy ra sáng kiến quái dị thế nào mà khi thấy tôi cầm bình nước X-men Boss khử mùi cơ thể thì nó lại phi thẳng tới
giật lấy cái bình trong tay tôi rồi trịnh trọng tuyên bố :

“ Tao sẽ cho tụi nó thấy đụng đến thằng Xuân này thì sống nhục nhã thế nào “

Hỏi thế nào nó cũng không tiếc lộ , nó sợ nếu nó nói ra thì bọn tôi sẽ sợ lão thầy mà tìm cách cản nó đi gở nhục . Nó chăm chú nhìn đồng hồ trông có vẻ chuyên nghiệp lắm nên cũng làm bọn tôi đâm ra tò mò mà cũng nhắc tay lên nhìn theo .

Bây giờ là đúng 6h30 ,thú thật hầu hết giờ này thì tất cả học sinh đều ở trong phòng dọn dẹp vệ sinh và thay áo quần chuẩn bị lên giảng đường nên cũng không hiểu thằng Xuân đang âm mưu làm gì .

Đang suy nghĩ thì cả bọn thấy nó đứng dậy mở cửa chạy ra ngoài . Nó quay đầu liên tục để kiểm tra tầm nhìn xung quanh xem có ai ở xung quanh hay không … Khi biết chắc rằng dãy đối diện của các anh chị thực tập được lão thầy dẫn đi ra trường tập bắn hết rồi thì nó mới yên tâm từ từ tiến đến phòng 19 .

Nó bắt đầu lôi bình xịt khử mùi ra ngoài cầm chắc trên tay , còn tay kia thì chậm rãi đặt trên miếng cửa sổ rồi dở lên chậm rãi . Thằng Xuân lẩm nhẩm trong miệng cái gì đó rồi bỗng giật mạnh miếng cửa xếp lên sau đó kê cái bình xịt vào mà xịt xối xả .

Hình như bên trong ấy bắt ngờ lắm , cả phòng bọn nó la lên hoảng loạn mà chống đở lớp khí nồng nặc xịt vào nên thằng Xuân mới may mắn nhân cơ hội này phi hết tốc lực lẻn vào phòng . Cả bọn cũng tỏ ra hiểu ýnên nhanh chóng đóng chặt cửa lại còn thằng Xuân thì đi ra phía sau phòng vệ sinh mà thủ tiêu cái bình xịt đã trống rỗng qua cái cửa sổ .

Thế là cả bọn thở phào một hơi nhẹ nhõm rồi chạy đến ôm thằng Xuân mà động viên an ủi và đồng thời ghi nhận sự hi sinh mà nó đã trải qua để mang lại một bộ mặt mới cho phòng 16 chúng tôi .

Được một lúc sau thì chúng tôi cũng tạm quên đi chiến thằng mà chỉnh sửa lại giường chiếu cho ngay ngắn rồi cũng tập trung trước phòng chờ còi báo hiệu .

Ra đến cửa thì bắt gặp ánh mắt tụi phòng 19 đang trừng trừng nhìn chúng tôi như muốn ăn tươi nuốt sống vậy . Cơ mà bọn tôi cũng chẳng dại gì mà đi thú nhận tội lỗi cả mà tất cả đều tự tạo cho mình vẻ mặt hồn nhiên như “ Oan uổng quá Bao Đại Nhân ơi ! Em có biết cái gì đâu “ nên càng làm cho bọn chúng tức đến hộc máu mồm .

Thề với mấy thím là nhìn cái cảnh đứa nào đi ngang qua chúng nó đều ho sặc sụa vì cái mùi kinh khủng ấy thì phải cười cho chết đi sống lại . Kết quả là khi xếp hàng thì chúng nó được đứng một hàng riêng vì tội “ ĐĨ quá mức quy định “ . Bọn con gái thì nhìn chúng nó bằng con mắt khinh thường đếu tả được giống mấy thằng biến thái ở từ cái động nào về thành phố vậy .

Thế là bọn tôi được một trận cười thoải mái và xõa hết bao nhiêu căm phẫn ở trong lòng khi cú chót chính là lão thầy đòi gặp riêng bọn chúng vào cuối giờ học để kỉ luật cả phòng vì cố tình gây ấn tượng mặc cho bọn chúng ơi hỡi trình bày , giải thích.

Sau đó thì mọi chuyện tạm thời lắng xuống vì bọn chúng cũng ngại ngại vì không ngờ bọn tôi cũng không phải dạng vừa .

Tôi cũng gác qua mọi chuyện qua một bên để tập trung suy nghĩ về Trang đã .

Cả buổi sáng hôm nay thì không rõ Trang ngại ngùng hay giận dỗi gì đấy mà cố tình tránh mặt tôi càng xa càng tốt . Điều đó làm tôi cảm thây bế tắc lắm , không biết làm sao để có thể nói chuyện rõ ràng cho Trang hiểu .

Đang nằm miên man trong suy nghĩ thì cửa phòng vang lên . Nhìn quanh thì không biết cái lũ khốn nạn đi đâu rồi nên bực bội ra mở cửa .

- Chuyện gì thế – Tôi hỏi với nét cau có hiện rõ lên mặt .

- Xin lỗi! Bạn có thể giúp mình… – Cô nàng đắn đo khi thấy vẻ mặt tôi có vẻ bực bội .

Hơ hơ . Tôi cũng ngạc nhiên khi trước mặt tôi là Sương P14. Cô nàng xinh đẹp tóc ngắn mang tính cách trẻ con của một đứa trẻ mà tôi đã kể ở Cháp 4.

Dù sao người ta là đắng tiểu thư cành vàng lá ngọc xinh đẹp nên tôi cũng cũng lập tức thay đổi thái độ của bản thân để tránh sự đánh giá xấu xa không cần thiết:

- Ừm , vậy có chuyện gì mà mà cậu trông có vẻ vội vàng quá vậy – Giọng điệu tôi có chút châm chọc

- Thật sự thì … mình cần cậu… giúp bưng dùm bình nước được không …? - Sương ái ngại ngập ngừng hỏi

- Không thành vấn đề ! đi luôn chứ ? – mình vui vẻ đồng ý cái rụp .

Thấy tôi cũng nhiệt tình nên Sương cũng tự nhiên hơn một chút rồi khẽ gọi “ đợi chút nha” sau đó chạy một mạch về phòng . Hey ! Nhìn cái bóng dáng hồn nhiên trẻ con của nàng mà tôi phì cười .

Một lúc sau thì thấy nàng chạy ra với một một cái mũ hồng xinh xắn trên đầu , còn hai cái tay nhỏ thì ôm một bình nước đã rỗng đến trước mặt tôi cười nhẹ nhàng thúc giục “ đi nhé “. đáng yên lắm luôn các thím à

Tôi ừ một cái rồi vương tay giật lấy bình nước trong tay nàng sau đó xoay người bỏ đi để lại nàng với vẻ ngớ ngẩn . xem phim 2017
xem phim hay nhat 2016

Không chịu thua nên Sương chạy thục mạng đến cạnh tôi rồi cằn nhằn : “ người gì đâu cục cằn quá vậy “ làm tôi cũng ho sặc sụa mà thầm than khổ . Đúng là bản chất tiểu thư của các cô gái , hở làm gì không vừa ý là lại tỏ thái độ không vừa lòng ngay lập tức .

Thôi thì cũng không quan tâm lắm vì mục tiêu của tôi là Trang mà , còn mấy cô nàng tiểu thư nàng dính vào chỉ có nhõng nhẽo là khổ . Cơ mà Sương thấy tôi im lặng thì càng không vừa ý giận dỗi luyên thuyên mãi bên tai như đang cố gắng dạy đời tôi vậy .

Đối với người khác có lẽ tôi đã bực tức mà dọng thẳng vào họng rồi đấy . Cơ mà trái lại tôi cảm thấy buồn cười lắm vì cái cách rộn ràng , cử chỉ khuông mặt phập phồng do bực tức , giọng nói trẻ con của Sương giống như mấy nhân vật trong phim hoạt hình Disney vậy . Cho nên tôi cũng thỏa mái hơn một chút để nàng dẹp đi cái mặt cau có dể thương ấy .( nhìn chỉ muốn cắn mà thôi )
Nhưng khổ một cái là vui vẻ trò chuyện với Sương quá nên tôi cũng không để ý là Trang cùng với con Yến đi qua . Đến lúc con Yến gọi tên tôi một tiếng lớn thì mới giật mình ngoái đầu về sau mà xem xét .

Nhìn Trang thì nàng không thèm nhìn mặt tôi mà đi thẳng , còn con Yến thì nhìn tôi lắc lắc cái đầu mấy cái ra vẻ ngán ngẩm rồi cũng cất bước đi theo …………………………….Chết mẹ rồi !!!!!!!!!!!

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #10  
Cũ 27-03-17, 08:32 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
Chap 9

Ngoái đầu nhìn Trang bước đi mà tôi cũng chẳng biết làm sao nữa . Vì thật sự giữa tôi vàSương tiểu thư chẳng có mối quan hệ gì với nhau cả , chỉ là ngẫu nhiên giúp đở nên đối với tôi việc giải thích chỉ gán thêm tội cho mình mà thôi . Tôi nghĩ có lẽ đợi sự việc lắng xuống rồi sẽ nhờ còn Yến nói nhẹ vài câu là ổn

Còn Sương tiểu thư thì sau khi nhìn bóng Trang và Yến đã đi mất rồi mới quay lại đánh con mắt ngẩn ngơ nhìn về phía tôi với vẻ khó hiểu .

Ừ thì nàng là trẻ con mà , nên điều không hiểu ấy mới khiến nàng cực kì tỏ ra tò mò , muốn tìm hiểu cho bằng được . Nhưng hiện tại thì tôi cũng chẳng có tâm trạng nào để quan tâm đến thái độ của nàng cả .Cho nên tôi thở dài ngao ngán một hơi rồi cũng lững thửng bước đi mặc cho Sương tiểu thư í ới ở phía sau.

Cả một đoạn đường dài thì tôi chỉ im lặng mà cố gắng ôm bình nước đi thật nhanh để hoàn thành cái công việc này ,còn nàng thì vẫn làm cái bộ mặt hờn dỗi đáng yêu lẽo đẽo theo phía sau . Nàng ra sức cố gắng vừa đi vừa dẫm chân thật mạnh để tôi có thể biết rằng nàng đang tức giận … Nhưng hơi đâu mà tôi để ý ba cái trò trẻ con buồn cười ấy chứ .

Đến căn tin thì tôi đặt vội cái bình rỗng xuống đất rồi theo chị bán hàng vào kho đổi bình , còn Sương tiểu thư thì ở lại thanh toán tiền với bà chủ . Haha tôi nhìn lại thì không biết động lực nào có thể giúp nàng giữ cái mặt phụng phịu tức giận ấy lâu như vậy , đến nỗi khi tôi bước ra thì bà chủ quán cười cười mà trêu rằng :

- Có người yêu xinh đẹp và đáng yêu như vậy sao lại làm cô nàng giận dỗi thế kia vậy.

Nghe xong mà thiếu điều tôi thả bình nước luôn, còn Sương tiểu thư thì không để ý đến ý nghĩa lắm nhưng được thêm một người ủng hộ nên nàng ra sức mà kể lể xấu xa về tôi một cách hư cấu khiến bà chủ căn tin thay đổi cách nhìn một cách nhanh chóng .

Đếch hiểu ngày hôm nay tôi ăn cái *shit* gì vào mồm mà dính vào cái bình dấm chua đầy rắc rối này như vậy, để bây giờ bản thân lại rơi vào cái tình huống cười cũng không được mà khóc cũng chẳng ai thương cả.

Cơ mà giải thích thì bà cũng chẳng có tin , cơ bản vì nàng đáng yêu quá mức quy định còn cái khí chất bên ngoài của tôi thì giống một người thô lỗ , cục cằn hơn là một người vui vẻ và lịch sự . Thế nên người bất lợi là tôi , phải đành đi đến kéo nàng ra một góc riêng mà tỏ vẻ cung kính và năn nỉ các kiểu nhầm chấm dứt ngay hiểu lầm xung đột.

Lúc đầu thì Sương tiểu thư một mực có chết cũng không chịu nhưng việc tôi hạ mình nhún ngường hết cở thì nàng cũng phấn khởi đồng ý với 3 điều kiện được đưa ra .

Thứ 1 : Mua cho nàng 2 cây kem ngay lập tức

Thứ 2 : Từ nay không được làm nàng tức giận , phải nuông chiều ( việc này nghe có vẻ quá đáng nhưng có lẽ lúc đó tôi cũng dại gái nên cũng xều xòa cho qua )

Thứ 3 : Sau này nếu nghĩ ra thì tính tiếp ( định mệnh , làm màu mè giống mấy phim cổ trang Tung của vãi )

Cuối cùng thì nàng cũng có được hai cây kem như nàng mong muốn khiến nàng vui mừng nhảy nhót lung tung cả lên , còn bà chủ ở căn tin cũng cười cười nhắc nhở tôi lần sau không nên để người yêu xinh đẹp giận dỗi như thế làm tôi cũng đâm chột dạ cười trừ .

Trên đường đi về thì cái cảnh tôi lạnh lùng đi trước còn nàng phụng phịu lẽo đẽo theo sau lúc nãy đã thay đổi bằng việc nàng cùng hai cây kem vui vẻ với nhau mà bỏ tôi lê lết từng bước với cái thùng nước 20l nặng nề.

Cơ mà điều làm tôi thấy lạ là cái cách cư xử của Sương cũng không phải thuộc dạng tiểu thư chảnh chọe lắm tiền đòi hỏi một cách đáng ghét lắm , mà đơn giản chỉ đôi lúc muốn nhõng nhẽo để được cưng chiều , được quan tâm vậy thôi .

Tôi nhận ra điều ấy từ lúc tự tay chọn cho nàng hai cây merino có phủ lớp cốm socola nhưng nàng cứ khăng khăng là không thèm mà phải lấy cho bằng được loại rẻ nhất 2k/1 cây rồi cau có nói với tôi rằng : “ nó vừa rẻ mà lại vừa ngon chẳng kém là bao , sao phải tốn tiền thế !” . Thế nên tôi không còn cảm thấy chán ghét nữa mà trái lại còn thấy nàng có một sự thú vị khó hiểu

Cực khổ lê lết tận phòng 14 thì tôi cũng được cả bọn cảm ơn nhiệt tình , Trang và Sương tiểu thư lần lượt cùng rũ ở lại ngồi nghĩ ngơi. Nhưng mà vô lý là cái phòng tôi thì cũng ở sát một bên , có nghĩ thì cũng về đó cho thoải mái , dại gì ở lại lâu cho tụi nó soi mói hay dị nghị này nọ . Nên là cũng quyết định quất một lần 3 li nước cho bù lượng mồ hôi đổ ra rồi lạnh lùng phủi mông ra về .

Hề hề nói cho oai thế thôi chứ lý do chính ra về là việc tôi cảm giác nếu ở lại lâu thì cảm giác mất máu làm đứng còn không vững mấy thím ợ… Chả là tôi cũng là người trần mắt thịt chứ cũng phải thần thánh gì đâu mà lúc lọt vào trúng ngay thời điểm cái động tiên p14 tụi nó đang mặc đồ mát mẻ , từng mảng thịt trắng nõn nà cam chịu lộ liễu trước mặt tôi cơ chứ . Định mệnh giết người à ?

Về phòng thì giật mình khi cả bọn phòng tôi đang bị lão thầy bắt quỳ một hàng dài như tử tù ấy nên nhìn lão thầy có vẻ sợ sợ lắm , đếch biết có bị vạ lây hay không nữa .

Hên là lão thầy liếc tôi môt cái rõ bén rồi bảo xê qua một bên để lão thầy tỉa lông mày cho từng thằng ( hên vờ lờ ) …Có trách thì trách “số em xui” mà thôi , nghe đâu là tụi nó ngồi trong phòng nói chuyện chửi tục gì đấy , đúng lúc lão thầy đi ngang qua . haha !

Thề với mấy thím là nhìn cái cảnh tụi nó khóc lóc van xin như con bệnh chuẩn bị đem lên bàn thiến ấy , trong khi lão thầy thì cầm cây kéo mà dứ dứ trước mặt chúng nó mà tôi cười đến nổi trẹo mẹ cả cái quai hàm nhé .

Bọn nó nhìn tôi trong có vẻ cay lắm, nhưng mà tôi cũng chẳng quan tâm mà tiếp tục cười . Được một lúc thì cả đống người chen lấn trước phòng tôi mà coi tụi nó hú ré van xin lão thầy .

Cơ mà nhìn lão thầy trong nghiêm khắc thế thôi chứ thật ra cũng dể động lòng …Sau một hồi răn đe hù dọa thì lão thầy cũng tha cho chúng nó rồi giải tán gấp cái mớ rác bùi nhùi chen lấn trước phòng . Lão hét một cái thì tất cả lặng lẽ tự đi về phòng .

Sau vụ đó thì cả bọn trong phòng lẫy tôi mà chẳng hé một lời .

Đúng 1h45 thì thằng Lực khỉ đột p19 có nhiệm vụ đi khắp dãy thổi còi ra lệnh tất cả mọi người tập trung xếp hàng lên giảng đường tiếp tục ngủ … á nhầm , là học .

Mà hình như cái mùi của bình xịt nách từ sáng đến giờ vẫn còn nồng hay sao ấy mà đến nổi nó tránh xa tất cả những ai đang hướng về gần nó .

Hình như cái mùi ấy khiến nó ghét tụi toi nhiều hơn cực kì . Nguyên si là giữa cái trời nóng như chảo lửa này mà chúng tôi được nó chỉnh cho đi sau cùng .Đã thế lại còn ngồi ở mấy cái dãy bàn ở cuối lớp .

“ Đinh mệnh nhà nó ấy “ phía sau vừa nóng lại vừa chẳng thấy nổi chữ trên bảng nên suốt cả buổi học ấy , tôi chẳng tiếp thu gì cả mà toàn ngồi nghe bọn phòng tôi hết chém gió lại chuyển qua trêu ghẹo , chọc phá lũ con gái p14 không dứt .

Còn tôi thì cách vài phút lại ghé nhìn qua Trang nhưng hầu như nàng chẳng có phản ứng gì cả .

Thú thật là trưa ấy tôi đã thử nhắn tin với Trang xem thái độ thế nào nhưng cái cách nàng trả lời của nàng làm tôi cảm giác được nàng đang cố tình làm như không có chuyện gì xảy ra , khiến tôi cảm thấy tâm trạng của mình như đang đi lạc vào mê cung chưa tìm ra được lối thoát vậy .

Nhưng phía trước bàn tôi không khí khắc hẳn với bên Trang nhìu lắm . Sương tiểu thư hôm nay rộn ràng vui vẻ hơn hẳn mọi ngày .

Nàng phát biểu bài , lâu lâu còn quay xuống nói chuyện với tụi phòng tôi và còn phát bánh kẹo cho bọn nó nữa .Nên bọn nó mừng như điên như dại đến nỗi quên luôn chuyện giận dỗi tôi . Đến giờ giải lao thì cả bọn rãnh rỗi kéo một đoàn xuống căn tin mua bánh kẹo chạy ngược lên lại cho tụi nó .

Tôi cũng nhân cơ hội bợ vài cái bánh nhờ con Yến gửi lại cho Trang . Nhờ thế mà Trang cũng thôi hậm hưc chuyện lúc sáng … Đúng là con gái nhanh dỗi thì cũng nhanh hết hehe .

Cuối giờ thì chúng tôi được lệnh đi chụp hình để làm thẻ học sinh .

Cứ tưởng ở đó có nhiều gái xinh nên bọn tôi cũng tỏ ra ham hố lắm . Nhưng tóm lại cũng chẳng có gì thú vị cả cũng toàn mấy thằng đực rựa bu bám nhau như dính lẹo , mà lại còn nóng chảy cả mỡ . Còn bọn con gái thì có người về tới tận phòng mà chụp .

“Định mệnh “ ! Thế là vừa đi vừa chửi , chửi cái trường , chửi cái bất công phân biệt nam nữ … Nhưng mà chửi thì cũng chửi thầm cả bọn chứ cũng đếch dám nói to . Nếu lão thầy mà còn nghe được thì chắc chắc vụ tỉa lông mày sẽ không còn là một vụ khủng bố tinh thần nữa nên đứa nào cũng lo giữ mồm giữ miệng .

Về phòng mở nhạc nghe thì lui đi lui tới cũng mấy bài nên tôi mới hùa cả bọn mua cầu đá .

Lon ton chạy xuống đá được mấy cái thì tự nhiên đau bụng đếu tả nổi … Thú thật thì chính xác là 2 ngày rưỡi rồi tôi chưa được tận hưởng cái thú vui “ ngồi xổm trên cái bồn “ rồi nên lập tức cáo từ các hảo huynh đệ phi lên phòng .

Cái Đệt ! Tất cả chất xám hình như chuẩn bị theo *shit* són ra hay sao ấy mà tôi lại quên mất không cầm chìa khóa . Thế là hú thằng Dũng đôi cái chìa lên rồi lập tức khóa vội cái cửa phóng thằng vào WC. xem phim moi nhat 2016
xem phim hot nhat 2016

Người ta hay nói “ Bản thân mình không bao giờ tự thấy mình xấu “ ( vấn đề này nói thẳng ra là hôi ) …Thề với mấy thím là nhờ cái thuốc chống đau bụng gì đấy mà lần đầu tiên tôi biết được cảm giác bản thân cũng không thể chịu nổi được cái mùi của mình nữa . Lúc đó cũng thầm trách dạ dày tiêu hóa tốt mà thôi !

Cơ mà xui hơn nữa vừa vào WC chơi đươc 2p thì thằng chó khỉ đột thổi còi đến giờ cơm, *tiến thoái lưỡng nan *cmnl .Thế là ráng ra cho nhanh mà còn kiếm cái bỏ vào bù đắp . Ai dè chạy xuống thì thấy chúng nó quét gần hết mẹ nó rồi

Đúng là “người cười hôm trước hôm sau người kia lại cười” , nhìn chúng nó ăn uống no nê mà tôi cảm thấy tủi thân vờ lờ các thím ạ … Nhưng mà đang định lũi thũi đi về thì Sương tiểu thư từ đâu chạy đến, nàng nắm lấy áo của tôi mà kéo về phía bàn của nàng .

Lúc này thì nếu không sợ nó tát vanh mồm thì có lẽ tôi đã ôm nó rồi ... Thôi thì tạm gác qua một bên cái đã , bụng tôi đang biểu tình quyết liệt vì ngân quỹ đang thâm hụt nặng nề bởi sự việc vừa diễn ra cách đây 5p. Nên tôi cũng không khách sáo mà quét lấy quét để thiếu điều muốn cầm cả cái dĩa mà liếm cho sạch .

Đến nổi cả phòng 14 nhìn tôi mà chúng nó đơ cả đũa còn Sương tiểu thư thì cười như thiếu thuốc ... RIP hình tượng

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
Trả lời

Đánh dấu

Tags
cho, hay, năm, thôi, trường

Công cụ bài viết Tìm trong chủ đề này
Tìm trong chủ đề này:

Tìm chi tiết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code đang Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 11:14 AM


Powered by vBulletin® Version 3.8.4
Copyright ©2000 - 2017, vBulletin Solutions, Inc.
GuitarPro.Vn