GuitarPro.Vn - Học Guitar Online - Diễn đàn Hàng Đầu về Guitar


User Tag List

Trả lời
 
Công cụ bài viết Tìm trong chủ đề này Kiểu hiển thị
  #11  
Cũ 27-03-17, 08:32 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
Chap 10

Tối ngày thứ 3 :

Đêm ấy chúng tôi nghe tin thông báo sẽ hoãn coi thời sự cùng 4 đại đội nên tôi quyết định mượn cái thẻ ra vào quân sự của thằng Dũng để rũ Trang đi ăn ốc .

Cơ mà đếch hiểu sao , tự dưng con Yến khốn nạn lại vô duyên vô cơ hùa theo một bầy bánh bèo lẽo đẽo đi theo ăn trực .Ban đầu chúng nó còn ngại ngại nhưng nghe con Yến bảo tôi bao thì đôi mắt như ruồi nhìn thấy *Shit* ấy.

Khổ thân cho tôi lắm , nghèo lại còn mắc cái eo . Nhưng mà lỡ đâm lao thì cũng đành phải ngậm ngùi tấp vào một cái máy ATM ven đường lấy ít “ máu “ để hiến cho cái “lũ động vật kiếm ăn theo đàn “ấy .

Cái quán ốc tôi dẫn nằm trong hẻm nhưng cũng thuộc dạng nổi . Bởi vậy , lúc bọn tôi đến nơi thì chỉ còn một cái bàn và ba cái ghế thôi nên tôi phải hì hục chạy qua chạy lại như một thằng ô-sin để gom từng cái ghế cho bọn nó .

Đã thế trong lúc tôi đang còn lờ đờ vì mệt thì chúng nó lại ngồi gọi món làm tôi xem nữa té ghế luôn:

- Dì ơi ! Lấy cho cháu 4 dĩa ốc bưu to , hai dĩa ốc hút và vài chai nước ngọt … có ăn gì nữa thì con gọi sau nhé

Định mệnh cứ như đúng rồi ấy! …Ôi đời ! Nhìn tụi nó ăn mà nước mắt nước mũi của tôi thấm vào từng khúc ruột , chỉ sớm mong cho chúng nó nghẹn họng mà chết cmn đi . Ngẫm lại thì thấy cái đồng tiền mà ba mẹ chu cấp cho ăn học bây giờ giống như đang trải chiếu cho chúng nó ngồi lên đầu mà cúng vậy .

Xót xa như thế thì ăn uống có nỗi à ? từ đầu đến cuối buổi tôi cũng không nói không cười mà chỉ nhìn tụi nó hút ốc như hút từng giọt máu vậy . Trang thì thấy thái độ tôi lạ lạ nên chồm người qua hỏi :

- Luân bị gì thế ? Sao nhìn mãi mà không ăn gì vậy?

- Ờ thì đau bụng thôi … nên cũng không muốn ăn – tôi kiếm cớ

- Thế mà còn rũ đi ăn ốc ! Hâm à ?

Nghe Trang trách yêu như thế làm tôi cũng có chút phần dể chịu nhưng mà đuối lý rồi nên đành phải ngồi mà hút đua với tụi nó cho lại vốn .
.
Lúc tính tiền thì tổng thiệt hại tổng cộng là 154 cành , mấy con bánh bèo cũng có đòi góp gió cơ mà trước mặt Trang thì bản tính sĩ diện của tôi lại không muốn như vậy nên vuốt mặt vuốt mũi mà ôm trọn .

Trên đường đi về thì có ngỏ ý xin đi cùng nói chuyên với Trang cơ mà nàng thấy ngại ngại với lũ ấy nên cũng nhẹ nhàng lựa lời từ chối tôi . Nói thẳng ra thì cái mục đích rũ Trang ăn ốc để hai đứa tìm hiểu, gia tăng tình cảm với nhau hơn nhưng kế hoạch của tôi lại bị con Yến chơi chiêu làm cho phá sản . Thế là tôi ấm ức , tức tối chạy thẳng một mạch về phòng cho bỏ ghét .

Về đến nơi thì cũng có nhận được tin nhắn xin lỗi của Trang giải thích này nọ thế kia nhưng mà lẫy đếu quan tâm lắm nên vứt điện thoại qua một bên rồi nằm như một đống *shit* trôi sông.


Lũ bạn khốn nạn hình như cũng mới đi chơi bi-da về, thấy tôi có vẻ thảm thảm nên rũ tôi qua phòng 14 đánh bài cởi nút áo . Nghe thế thì tôi cũng ham hố phi qua phòng tụi con gái ngay lâp tức , thì biết là tụi nó chỉ ngồi đánh bài uống nước bình thường . Đờ mờ ! ức vờ lua .

Đúng 8h45 thì tất cả bọn tôi tạm biệt lũ con gái về phòng thay đồ chuẩn bị tập trung .

Xuống đến nơi thì lão thầy hôm nay mới nhậu về nên cũng xuề xòa vài câu dặn dò rồi cho cả đại đội về phòng . Hôm nay tôi cũng cảm thấy hơi buồn nên nhắn cho Trang một tin chúc ngủ ngon rồi cũng lên giường ngủ thẳng .

-----------------------------------zZZzzzzzzzzzzz

Không biết lúc đó là mấy giờ … cơ mà đang ngủ thì mơ mang thấy chị nào đó đang ngồi cạnh đầu giường nhìn tôi chăm chú lắm .Nói chị đẹp thì cũng không chắc lắm vì tôi cũng không thấy rõ mặt , chỉ biết là chị có một mái tóc dài phũ cả khuôn mặt .

Lúc đó tôi cảm giác cả người nóng lạnh bất thường lắm , cơ thể thấy tê cóng nhưng mồ hôi đổ ra như tắm ướt hết cả chiếc áo . Định với tay kêu thằng Thông nhưng mà cơ thể lại không còn có phản ứng cứ như bị ai đó giữ chặt lại vậy.

Chị đó vẫn nhìn tôi không rời mắt làm tôi càng ngày càng hoảng hốt . Tôi cố gắng hét lên to từng tiếng …đổi lại cũng chỉ là những hơi thở hổn hển bất lực của một thanh niên mạnh mẽ .

Cảm giác ấy cứ kéo dài đến nữa tiếng sau rồi chấm dứt . Tôi mệt nhoài nhìn lên trần nhà mà thở từ hơi mạnh mẽ như vừa bị nhặn nước , phía trên thì quạt vẫn chạy đều cùng những tiếng “ khọt khọt” phát ra từ thằng thông .Tự nhủ là gặp ma rồi nên cũng sợ vãi cả vờ lua ra.

Thú thật thì bây giờ tôi không biết cảm giác của mình thế nào nữa, nhìn lại thì thấy mới tan tầm 2h sáng mà thôi . Một phần muốn đánh thức mọi người dậy để bớt bối rối , một phần lại phân vân không biêt có nên tiếp tục ngủ lại không … Tóm lại là sợ vãi cả sợ các thím à .

Tôi quyết định là thức đến sáng luôn … Cơ mà thức một lúc mắt nó cũng cứ híp lại . Cứ thế , cứ thế rồi tôi cũng lại chìm vào giấc ngủ .

Khi đã say giấc trở lại thì bất chợt tôi lại thấy bóng dáng chị ngồi đối diện giường với tôi ( giường thằng xuân ). Chị nhẹ nhàng lấy bàn tay thon dài vuốt lên mái tóc còn tay kia thì chải đều .

Tôi ú ớ trong miệng , muốn cắn một cái thật mạnh vào lưỡi để kéo bản thân thoát ra cơn ác mông và quay trở lại thực tại nhưng lại tiếp tục một lần nữa chìm trong vô vọng . Im lặng nhìn chị thật lâu rồi bỗng nhiên chị bỏ đi trong ánh mắt đầy ngớ ngần kèm một ít hoảng sợ của tôi .

Bên ngoài trời cũng còn tối lắm , hai phòng sát bên cũng bắt đầu có tiếng người tỉnh giấc dầnnên cũng cảm thấy ổn định tâm lí hơn một chút . Tôi mệt nhòi vươn vai định phi thẳng ra phía sau phòng tắm dội vài phát cho mát mẻ tỉnh táo cơ mà vừa đứng dậy được vài giây thì đôi chân bủn rủn khuỵa xuống khiến tôi loạn choạng ngã nhào trên mặt đất.

Thằng Thông nghe cái bịch thì cũng mở đôi mắt híp híp ngái ngủ mà nhìn nhìn . Thấy tôi như thế nó cũng vội vàng phi xuống đở lấy tôi dậy rồi cũng kêu mấy thằng chó đang ngái ngủ dậy .

Có lẽ sức tôi bây giờ cũng đã kiệt quệ rồi, nằm xuống mà đầu óc thì cảm giác như đang xoay vòng vòng vì mắt ngủ còn tay chân thì cảm nhận rõ từng sớ cơ giật giật liên hồi .

Thằng Hải thì nhướng người bật đèn để xem rõ hình còn tôi thì ngồi kể lại toàn bộ sự việc cho cả bọn nghe . Thế là cả đám ngồi bàn tán xôn xao , đứa thì bào gặp ma , đứa thì bảo ác mộng khiến tôi đếu biết đường nào mà lần cả.

Đến khi thằng Xuân hỗn loạn la hét thì cả đám giật mình .

Chả là khi tôi kể thì thằng Xuân có kiểm tra lại giường nó và phát hiện dưới đất có vài sợi tóc lưa thưa . Cơ mà hư cấu là cả phòng đều là con trai thì lấy đâu ra tóc dài cơ chứ . Thế là cả bọn tin chắc rằng tôi gặp ma lúc nửa đêm . phim hot nhat 2016
phim hot nhat hien nay

Đúng 5h thì cả bọn xuống tập thể dục , còn tôi thì xin phép lão thầy ở phòng mà tĩnh dưỡng cho lại sức .

Khúc sau thì Trang cũng có nhắn tin hỏi han này nọ nhưng tôi cũng không muốn nàng lo lắng nên cũng nói một vài câu cho nàng bớt lo lắng .

Sương tiểu thư cùng tụi phòng 14 sau khi nghe cả bọn chém gió thì cũng lên thăm hỏi nhiệt tình lắm . Tôi cũng cảm thấy vui vẻ phần nào vì ít ra trong mắt mọi người thì tôi vẫn để lại một chút thiện cảm nên mọi người mới tỏ ra thân thiện như vậy.

Cơ mà chuyện tôi gặp ma bị loan tin khắp cả dãy nhà . Cũng có đứa bảo chém gió , cũng có đứa cũng tin râm rấp vì nghe đâu cách đây vài năm trước thì có nữ sinh viên nào đấy thất tình tự tử cho nên bây giờ hồn ma vẫn còn thấy cảm thấy lưu luyến mà lang thang khắp nơi. ( thím nào quân sự ở Huế chắc có nghe vụ này ) .

Tôi cũng không rõ lắm nhưng tôi tin vào con mắt của mình . Nếu là mơ thì chắc chắn chẳng có một sợi tóc con gái nào lọt vào cái phòng được đóng kín mít của tôi cả .

Sau khi ăn uống no nê thì tôi cũng ráng lết cái thân tàn của mình mà đi học cùng đồng bọn cho vui chứ cái viễn cảnh lê thê trong phòng môt mình cũng khiến tôi cảm thấy nổi da gà lắm .

Lên giảng đường cho có thôi chứ tôi vẫn còn kiệt sức lắm nên cả tiết cũng chỉ gục đầu trên bàn mà ngủ no nê không biết trời trăng mây đất là gì . Cho đến khi Sương tiểu thư từ căn tin cầm lên cho tôi một gói bánh scotty thì mới tỉnh dậy cười vui vẻ cảm ơn .

Tính ngủ lại thì điện thoại nhận được tin nhắn của Trang :

- Sướng nhé ! có chị xinh đẹp mua bánh cho ăn nhé …

Tôi nhìn tin nhắn mà cảm thấy rùng mình vì độ giấm chua của nàng .….

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
Sponsored Links
  #12  
Cũ 27-03-17, 08:33 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
Chap 11

Buổi trưa ngày thứ 4 :
Trưa đấy thì tôi cảm giác miệng ăn không được ngon cho lắm , cứ nuốt vào là y như rằng nuốt ngang một cục xốp ấy nên cũng qua loa vài miếng cho có cái vào cái ra rồi quyết định về phòng .

Tôi đứng dậy chào mấy thằng bạn chí cốt một tiếng rồi lên phòng nằm nhắn tin với Trang . Thú thật với các thím là chuyện giữa tôi và nàng đến giờ còn lan man lắm , không rõ nó đang ở cái mức độ nào nữa . Có thể là xã giao vui vẻ- tình bạn trong sáng … còn tình yêu ư ? chắc chắn bây giờ không phải .

Tôi và nàng nói chuyện rất ít, bởi tôi là một thằng con trai rụt rè và thiếu bản lĩnh trong chuyện tình cảm . Điểm mạnh của tôi là có thể làm thân bất kì những người con gái mà tôi cảm thấy đó chỉ như một mối quan hệ đơn giản không một mục đích gì . Cơ mà một khi tìm được một sự thú vị nào đó khiến tôi muốn tiếp cận thì tôi chẳng biết phải làm sao cả , đến ngay cả cách nói chuyện còn khó khăn huống gì là tán tỉnh chai mặt .

Nhớ một lần cách kì quân sự đúng 1 tháng thì thằng Hải có nhờ tôi tán dùm một em bạn của em nó thông qua FB … Chả là nó bảo đã lâu lắm rồi chưa thích một ai đó mà người ta lại chủ động nhắn tin nên nó cũng bối rối lắm .

Thế là trưa đấy nó cùng thằng Xuân chó gạ kèo đánh bi-da với hai thằng học sinh cấp 3 nào đấy còn tôi phải ở nhà bắt đầu tán tỉnh .Lúc đầu thì hơi khó khăn lắm vì em ấy cứ xoáy vào các vấn đề quá khứ cá nhân khiến tôi không biết cái mền gì cả , phải bịa đủ thứ chuyện trên trời dưới đất mà chém gió .

Cuối cùng thì cũng chết mê chết mệt với tôi nên em ấy cũng bảo thử quen nhau đi rồi hẹn hò đủ kiểu . Tôi mừng quá phi thẳng qua quán bi-da báo cho thằng Hải . Nó nghe xong cũng mừng tít cả mắt và thế là tối đó được đãi chầu bia lạnh .

Cơ mà sau này thì hai đứa chia tay vì nghe đâu thằng Hải bảo quen mà không có cảm giác yêu như trước nữa nên em kia xoay qua xoắn nó rằng : “ Không có cảm giác thích thì sao lại tán tỉnh người ta ?” … Vậy là nó kể ra tất cả và đổ hết lên đầu tôi á , nhờ thế mà đến giờ con nhỏ kia vẫn còn thù tôi lắm . ( con đó có biết mình )

Không lan man nữa !!! tôi chỉ muốn kể về một chút ưu điểm của mình thôi chứ còn nhược điểm thì mấy thím cũng thấy đó : đến giờ Trang vẫn cảm giác tôi không thật sự theo đuổi nàng lắm mà giống như bạn bè quan tâm giúp đở lẫn nhau vậy. Nàng không tin tưởng và cũng không muốn đặt mối quan hệ trong mù quáng nên điều đó làm tôi khá buồn .

Tôi nhắn tin một chút rồi cũng nằm ngủ li bì cho đến 13h45 thì được thằng Thông lùn kêu dậy đi học . Cơ mà đếch hiểu cái “ Chị” ấy có làm gì tôi không nữa , mặc dù tôi đã cố gắng ngủ bù đủ giấc nhưng vẫn cảm thấy trong người uể oải bất thường lắm , không còn muốn vui vẻ như mọi ngày nữa .

Đến giảng đường thì thấy hôm ấy giảng đường có vẻ xôn xao hơn thường ngày vì hình như nghe đồn cái môn mới này được dạy bởi cô nào nghe bảo đẹp lắm .

Ờ thì công nhận đẹp , dáng chuẩn như người mẫu luôn ! nhưng mà tôi cũng hơi sức đâu ra quan tâm nên cũng gục đầu xuống mà ngủ , còn cái lũ bạn khốn nạn thì nhấp nha nhấp nhỏm rộn ràng cả lên . Đờ mờ tôi thề là tôi khinh mấy thể loại này nhất ..

Tiết học cứ thế mà trôi qua …Còn tôi thì vẫn đang say giấc ngủ .

Đếu hiểu mồm miệng hôm ấy có vấn đề gì không mà trong lúc ngủ tôi vô tình thải ra cả một đống nước bọt lên khắp bàn .Mà đã thế thì còn chấp nhận được , chứ sau này nghe lại thì biết lúc đó còn lên láng khắp cả mặt nữa chứ .



Thế là cả lũ khốn nạn ấy cứ nhao nhao chụp hình loạn cả lên khiến dẫn đến việc làm bà cô bực mình lắm . ( Em cũng đếu hiểu sao cứ dính với lũ này kiểu gì cũng bị hành lây , từ việc nhỏ cho đến cái việc to ) . Bà cô xinh đẹp từ từ đi xuống cầm cuốn sách dang dở trên tay mà phang thẳng vào đầu tôi một cái rõ đau.

Tôi thề lúc ấy bản thân giật mình vùng dậy trong tức giận nên đinh chửi thẳng “Định mệnh đứa nào chơi bố ! “cơ mà nhìn lại thì thấy bà cô đứng sát bên cạnh nhìn tôi sắc bén .

Ngay lập tức tôi hoàn hồn luôn nhưng cũng chả có biết mình bị chuyện gì xảy ra đây cơ chứ ? . Cho nên cứ thế đứng trơ trơ nhìn cô mà từng giọt từng giọt rơi xuống cứ như là” sương động trên lá rơi xuống đất vậy “ . Đến khi thằng Thông lùn nhắc nhở tôi lau đi cái đống đặc đặc dính trên mặt thì tôi mới biết đến cơ sự là như vầy … Thế là cả lớp nhìn tôi với anh mắt kinh dị vờ lờ ra .

Thề là tôi cũng có biết cái củ cải gì đâu ,chuyện đấy là do cơ chế con người sản sinh ra rành rành và khoa học cũng đã giải thích mà :

- Đa phần là do ăn uống hay mệt mỏi quá sức, hoặc do cơ thể suy nhược trong thời gian dài gây ra các triệu chứng điều tiết không được bình thường.
------------------------------
Lúc đó bà cô cau có nhìn tôi rồi lấy cuốn vở tôi ra kiểm tra thì không thấy ghi một chữ nào cả khiến cô nổi đóa lên cực kì , nào là bảo thiếu tôn trọng , không có ý thức học tập v.v… Đòi lập kỉ luật cho tôi học lại nữa.

May mắn lúc ấy có Sương tiểu thư đứng dậy giải thích chuyện tối qua cho bà cô xinh đẹp rõ nên cô cũng tỏ ra nghi ngại . Tôi Nhìn thái độ thì cũng biết rõ là bà cô này cũng rõ vấn đề ma quỷ này nhiều năm trước nên t cũng tạm yên tâm chứ thiếu điều nghe kỉ luật là muốn són mẹ ra quần rồi các thím à .

Cuối cùng thì bà cô xinh đẹp cũng bỏ qua cho tôi với điều kiện chiều nay đi học phải chép bài đầy đủ còn bây giờ thì chim cút tôi xuống phòng y tế mà nằm , chứ cô không muốn thấy tôi trong tình trạng nhớp nhúa ,bẩn thỉu như thế nữa .

Thế là tôi lững thững trở về phòng và lau đi vết trắng trắng xinh xinh đọng lại trên mặt rồi đánh một giấc cho đến khi thằng Lực khỉ chúa thổi còi báo hiệu tập trung ăn cơm .

Đến giờ ăn thì tôi định lết cái thân tàn ma dại của mình xuống kiếm chút gì đó bỏ bụng .

Thật sự bây giờ miệng tôi cũng khó khăn lắm để nuốt vào cơ mà tôi thấy nếu tình hình này tiếp tục kéo dài thì chắc tôi cũng trở thành con ma mới ở cái dãy nhà này mất .

Tôi thì tỏ ra ngán ngẫm còn ngược lại thì mấy thằng khốn phòng tôi nghe cơm thì cứ như là ăn mày nhặt được tiền vậy. Nó vừa chạy vừa gõ chén *cốc cốc* nhìn đếu ra cả thể thống gì cả luôn. Thề là nếu lão thầy mà thấy cảnh này thì chắc chắn láo sẽ nhốt cả lũ vào chuồng khóa cửa cấm cơm cả lũ ấy chứ đùa .

Nhìn xuống thì hàng lối cũng dần dần thành hình . Trong khi đó tôi lại đang chật vật cuối mình mang giày để còn theo cho kịp nếu không cũng mất phần lắm.

Cơ mà đang lay hoay thì bỗng nhiên từ đâu một khuôn mặt thò ra trước mặt tôi vậy .” Đờ mờ hoảng hết cả hồn “ ! Cứ tưởng là gặp ngay ma giữa lúc chạng vạng thì ai ngờ phát hiện ra là Sương tiểu thư hù tôi .Thiếu chút nữa là tôi sẵn sàng in ngay chiếc giày lên mặt nhỏ rồi .

Heehe đùa một chút thôi chứ cái lúc mà Sương tiểu thư cuối xuống ấy thì cái mặt nàng sát ngay cái mặt tôi ấy chứ .Đến nổi nếu mà tôi mạnh dạng nhướng người đến một chút thì môi tôi có thể chạm vào chiếc mũi xinh xăn của nàng luôn . ...

Tôi lấy lại bình tĩnh và làm bộ mặt nhăn nhó hỏi :

- Có chuyện gì thế đồ con nít ?

- Đi ăn cơm đấy à ?

- Ờ ! chả lẻ đi dạo hả ? hỏi ngơ thế !

- Ừ hay nha ! đi dạo đi . Đừng đi ăn nữa , cơm ở đó dở lắm nuốt không nổi luôn, mình nhờ thằng bạn mua dùm phở rồi , chút qua lấy về ăn nhé hơ hơ – nàng mỉn cười

- Ơ cơ mà tự dưng mua cho tôi làm cái gì vậy – Tôi làm bộ mặt ngơ ngác hỏi

- Dư tiền đấy thì sao ? bị đau nuốt không nổi còn bày đặt . Có hay không ? Hứ !

- Ờ thì đi … làm cái gì mà ghê vậy .

Lúc này thì nàng nhìn có vẻ hơi cáu . Hai tay chóng nạnh nhịp nhịp bàn chân cứ như đang phán xét tôi chứ cũng chả phải làm ơn làm phước gì cả nhưng mà thái độ chu miệng nhăn mặt của nàng trông buồn cười lắm nên tôi cũng vui vẻ đồng ý rồi lẽo đẽo theo sau nàng .

Buổi chiều ở quân sự này mát mẻ hơn nhiều so với cái thời tiết hậm hực của buổi sáng … Lác đác phía đầu chổ ghế đá có vài ba cặp của các dãy khác đang tâm sự với nhau, đôi lúc rồi ôm nhau hôn đắm đuối mà ghen tị vờ lờ .Sau này thì tôi thấy chuyện này xãy ra mỗi ngày và theo giờ giấc đầy đủ từ 6h> 7h30, bất kể cả ngày thi nên mới sáng chế ra một cái tên gọi cho vui . Đó là môn : Ghế đá đại cương .

Trái lại tôi và Sương tiểu thư bên này thì lại khác . Chúng nó nhìn bọn tôi cư giống như chủ đi trước chó .. à lộn đầy tớ theo sau vậy chứ đếu ra cái thể thống gì hết , đi dạo mà im lặng chả nói năng một tiếng cứ thể mà bước .

Đi một lúc thì cũng về phòng tắm rửa lại một phát cho nó mát . Việc ăn uống thì cũng có người quan tâm rồi nên chẳng cần lo lắng nữa , cứ thế tắm xong lại quay ra ngủ trên cái giường ấm áp của mình .

Chợt tự dưng nằm thiu thiu thì lại nhớ mẹ tôi khủng khiếp , nhớ lúc ở nhà mỗi ngày chỉ mãi LOL chờ mẹ về nấu rồi xuống ăn , xong thì lại chạy lên mà chơi tiếp . Còn bây giờ đi học xa rồi chẳng có ai quan tâm chăm sóc cả , cuộc sống bộn bề nhiều thứ cần phải lo lắng lắm nên mới biết mẹ quan trọng như thế nào ! phim hanh dong hay nhat
phim hanh dong moi nhat

Rút điện thoại gọi điện cho mẹ than thở và cũng tiện thể hỏi mẹ những chuyện xảy ra tối qua . Thế là mẹ bảo chỉ là ác mộng hay là cơ thể mệt mỏi nên sinh ra ảo giác mà thôi và dặn dò nếu tôi muốn an tâm thì cầm con dao bỏ vào dưới gối khi đi ngủ ấy sẽ không còn bị bóng đè nữa .

Tôi cũng thấy hay hay nên nghe lời mẹ làm liền ngay tấp lự . Cơ mà nhìn thất cái giường nhỏ của mình một chút thì thấy dơ kinh khủng tởm . Bụi bậm , đất các của giày dép xuất hiện ở đấy nữa nên quyết định dọn cho nó sạch sẽ rồi ngủ.

Thế là chạy ngay ra phía nhà tắm vơ đại cái khăn lau mặt của thanh niên nào đấy giặt một comfo cho thơm rồi vào lau cho sạch sẽ .

Cơ mà đang lau thì phát hiện ra trên tầm phản có mấy dòng chử dài dài , hình như là được khắc từ dao hay gì đó .Tôi thì cứ tưởng thư tình của em nào đó nên tôi mới nhờ thằng Tùng cầm con” Táo bốn giây” rọi đèn Flash vào xem cho rõ .

Cả phòng thấy tôi và thằng Tùng thập thò thì cũng tò mò mà bu đông vào xem như lũ ruồi bu *shit* ấy . Thằng Thông nảy ra ý kiến tắt đèn coi cho nó máu me với lại giống cảm giác đọc lén thì vui hơn nên cả bọn cũng nhất chí .

Đờ mờ ! cả bọn đang tập trung cao đô thì bỗng nhiên có thanh niên khốn nạn nào đó ở ngoài gõ cửa rầm rầm … Tông môn nhà nó ấy thiếu điều là cả phòng tôi rớt mẹ tim gan , phèo phổi ra ngoài rồi nên thằng Xuân có vẻ tức tối lắm cầm theo cây sắt dùng để treo mùng đùng đùng chạy ra mở cửa định cho nó ăn đủ .

Ai ngờ đâu là Sương tiểu thư cầm phở qua cho tôi . Thế là thằng Xuân chó thay đổi ngay đối tượng nhìn tôi với con mắt sắc bén rồi nhảy đến định máu me với tôi một trận .

Mẹ nó chứ thằng sống tệ ! Vì gái mà nó đòi khô máu với tôi đấy . Nếu mà tôi không giải thích chuyện tôi ăn vào không nổi thì có lẽ nó đã thành con chó điên lao vào câu xé tôi ra ấy .

Giải quyết đâu vào đấy thì cả bọn quyết định quay trở lại vấn đề với bức thư khắc gỗ . Thằng Tùng từ từ rà đèn của con “Táo bốn giây “ xuống đến chổ nào thì đọc chữ ấy :

“Gửi Chị !

Em biết nổi lòng oan ức của chị lắm , em hiễu rõ lắm …Nhưng xin chị hãy để em được yên , đừng hù dọa em như vậy nữa …………..

“Cái đếu gì thế ????????????????????????????”- Thằng tùng la hoảng sợ giật bắn mình ra phía sau còn bọn tôi chạy tán loạn cả lên .

Đó chính là bức thư gửi con ma lúc tối qua mà tôi găp.... Cơ mà chỉ đoạn đầu là thôi à , bọn tôi còn chưa đọc hết thì đã chết đơ cả rồi ... Mọi chuyện chả lẻ là sự thật . Và tôi bị ám chăng ?????

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #13  
Cũ 27-03-17, 08:33 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
Chap 12

Để tôi giải thích rõ cho các bạn rõ nhé :

“Chị “ ấy chính xác ở phòng 20 nằm tầng 2 của dãy nhà D chúng tôi .Nhưng nghe đâu kể lại ài à tự tự ở tầng 4 dãy nhà C .

Sau này thì xuất hiện những vụ kéo chân , bóng đè và thỉnh thoảng cũng có những người thấy chị khóc trước hành lan vào ban đêm nên từ đó thì nhà trường niêm phong cả tầng 4 của các dãy . Và riêng phòng 20 dãy D chúng tôi đến giờ vẫn ko cho người vào ở dù nó sạch sẽ hơn các phòng khác rất là nhiều .

Các thím cũng biết ở cái tuổi này thì sự tò mò rất cao nên tôi cũng có nghe đồn một vài vụ vô tình gặp chị lang thang trên tầng 4 trong lúc đính chính sự việc của sinh viên .

Có người tin cũng có người không tin khiến cho hầu như khóa nào cũng có người lén lút tìm hiểu và nghiên cứu . Trong những người đó thì tôi cũng là thành phần trẻ trâu đầy nguy hiểm ấy … May mắn thay là tôi cũng được THẤY tận mắt nhé .

Chuyện này sẽ kể sau nên giờ trở lại vấn đề nhé :

====================================

Sau khi mà chúng tôi hoảng hốt chạy tán loạn khắp cả phòng thì cũng lấy lại được một chút bình tĩnh . Nhìn quanh thì mặt mũi đứa nào đứa nấy mặt mày xanh lét cả lên , con mắt đầy vẻ sợ sệt lắm . Nhưng cuối cùng thì nỗi sợ cũng không chiến thắng lại nỗi tò mò nên lại một lần nữa chúng tôi nhất trí vào đọc một lần cho hết nếu có chết cũng không uổng .

Thề vơi mấy thím thì lần này bọn tôi chả dám tắt điện nữa mà cứ để sáng như vậy cho nó lành lặng . Chứ cứ nghĩ đến viễn cảnh đang trong lúc chầm hâm đọc thì “chị” bất thình lình đứng ở phía sau chúng tôi thì bố thẳng nào dám tắt cơ chứ .

Đầu tiên Thằng Tùng lấy lại can đảm từ từ bò tới caí giường của tôi rồi lần lượt cả bọn thấy một thằng đã tiên phong nên cũng mạnh dạng chạy đến bu lại dần

Nó bắt đầu cầm con “táo” của mình ra chậm rãi rà rà từng chữ một dưới ánh đèn flash rồi lẫm bẩm theo từng chữ một :

“Gửi Chị !

Em biết nổi lòng oan ức của chị lắm , em hiễu rõ lắm …Nhưng xin chị hãy để em được yên , đừng hù dọa em như vậy nữa vì những lúc ấy, cảm giác của em ngày nào cũng chỉ là những tối lo sợ thấp thổm đến nổi em ghét buổi tối ở cái chốn này cực kì .

Đã bao lần em nghe tiếng gió ù ù ngoài cửa thì biết chị đang lan thang ở ngoài đấy . Chắc chị cảm thấy cô đơn lắm …. Ừ ! Thì em cũng ghét lũ đàn ông giống như chị vậy thôi : “kinh tởm” và” khinh bỉ” là hai từ em cảm thấy đúng nhất khi nghĩ về họ .

Nhưng chỉ vài ngày nữa thôi em sẽ rời xa cái quân sự này rồ , xa chị , xa cái cảm giác sợ hãi mỗi đêm . Em vui lắm ! … CHÚC CHỊ Ở LẠI VUI VẺ VỚI KHÓA SAU ! “

Ơ đệch mẹ ! đọc xong thì cả lũ ngẩn ngơ cmn luôn . Vừa thấy sợ sợ mà cũng có chút mùi troll troll ở trong đấy. Đếch hiểu thế nào lại có cái câu “CHÚC CHỊ Ở LẠI VUI VẺ VỚI KHÓA SAU! ” nhỉ ? bọn tôi đọc đi đọc lai mà cứ giống như đứa nào bày trò hù mà vậy .

Cơ mà bọn tôi chắc chắn chuyện bà “chị” là có thật luôn . Bởi nghe thì đồn khóa nào cũng ít nhất vài ba vụ là đã tận mắt thấy chị rồi ( có đứa sợ quá ngồi khóc trên tầng 4 ) , còn khả năng bị ám mãi như chị kia thì không rõ hư cấu hay không . Dù sao thì tôi cũng thà tin để còn đề phòng chứ có ngày bị hù bất thình lình thì cũng đứng tim mà chết mất.

Vậy là cả bọn xác nhận bức thư này là có thật nên thằng Xuân láu táu chạy quanh cả dãy mà phao tin loạn cả lên , làm cho dân tình đổ xô đi xem như cái cảnh “ngân hàng phá sản – dân đi rút hụi “ ấy .Đến ngay cả bọn con gái cũg xách dép xách quần mà xồn xồn như nước xối vào mồm , bu đông bu đỏ lại coi .

Lúc đầu thì bọn tôi còn tính kinh doanh kiếm chút ít nhưng mà nghĩ lại thì thấy cũng thuộc dạng khó nhai , lại dễ bị cô lập và tẩy chay quá nên dẹp ngay cái ý nghĩ trong đầu liền .

Cơ mà đứa nào vào xem xong đi ra cũng tái mặt , trong có vẻ nom nớp lo sợ lắm nên cả phòng thằng nào cũng khoái chí ra mặt hẳn … Đến khi lão thầy nghe chuyện thì tức tốc phóng thẳng qua phòng tôi mà giải tán đám đông một cách gọn gàng rồi mới xách cả đám qua cái phòng họp mà nhận kỉ luật .

Tôi thấy mặt Lão thầy tỏ ra khá là điên tiết vì bọn tôi cố tình gây ảnh hưởng đến tinh thần của cả đại đội nên lão xử lí vụ này rất căng thẳng . Cuối cùng lão cũng bắt mỗi thằng viết một bản kiểm điểm cá nhân với nội dung ép chúng tôi nhận lỗi dựng lên câu chuyện bịa đặt bằng bức thư tự khắc .

Nghe thế thì cả lũ chúng tôi thà chết chứ không nói láo vì tôi được dạy rằng :

- Chữ Tín đơn giản nhưng không phải ai cũng có đủ kiên tâm để thực hiện. Lời hứa, không đơn giản là một lời nói ra, nó là cam kết thành tâm thực hiện. .

Cơ mà lão thầy bảo rằng nếu lão đưa ra hội đồng kỉ luật thì có thể là cả đám bị đuổi học như chơi . Hix thế là cả phòng chúng tôi “ Lực bất tòng tâm- Âm thầm mà chịu đựng “ nhìn lão thầy bóp méo sự thật mà cùng đành ra buồn bã ra về .

Đúng 21h00 cả Đại đội nghe lệnh còi chạy xuống xếp hàng một cách nhanh chóng chỉ trong vòng 3p.

Hôm nay lão thầy thông báo về việc tuần sau có sắp xếp một buổi giao lưu văn nghệ của các Đại đội và các anh chị thực tập sinh với chủ đề biển đảo , quê hương còn nếu bí quá thì bài gì cũng đc haha. Rồi lão còn dặn dò về kì thi sắp diễn ra nên nhắc nhở toàn đại đội phải tập trung ôn bài đầy đủ nếu điểm thấp thì “ Chết “ .

Lúc ấy tôi cũng không để tâm đến vấn đề thi cử lắm mà chỉ háo hức với cái chương trình văn nghệ thôi à .

Thú thật với mấy thím , đầu năm học thì bản thân tôi là bí thư nên đến kì văn nghệ thì bị đùn đấy tham gia chương trình văn nghệ khai giảng gì đấy . Lúc ấy thì sợ bỏ mẹ ra đi được ( tôi hát tốt nhưng vẫn sợ ) , lý do là cái hồi còn ở ĐN thì tôi toàn chơi band có đệm đàn , trống đầy đủ .Còn bây giờ thì lại có một mình trên sân khấu khiến tôi cảm thấy không đủ can đảm …. Đến ngày tôi biểu diễn thì quyết định solo bài “Con cò”- Tùng Dương trên nền beat , mới đầu do run quá nên bắt trật nhịp , cơ mà sau đó vài dây sau mới dần ổn định lại rồi cho đến đến đoạn điệp khúc thì tôi lên tông khiến cả sân khấu vỡ tung vì kinh ngạc .( khóa trước tôi có 3 anh đã từng biểu diễn trước tôi khá thành công mà tôi lại biểu diễn solo mà lại tốt hơn )

Sau đêm hôm đó thì ai gặp tôi cũng gọi vui là con cò .Còn thưa thớt một số thanh niên gato thì lại bảo là “CON BÒ “ khiến tôi đang đi giữa trường mà bách nhục nhé … Đờ mờ chúng nó !

Đúng như dự đoán , trươc khi để bọn tôi về phòng thì lão thầy đề cập đến vấn đề bọn tôi dựng chuyện hư cấu ma quỷ để khôi phục lại tinh thần cho Đại đội rồi cảnh cáo kỉ luật trước toàn dân.

Cả bọn nhìn lão thầy bằng con mắt kính trọng vì tìm ra được sự thật còn chúng tôi thì bị khinh rẻ như những thằng bóp méo sự thật để tim kiếm sự nổi tiếng vậy . Cảm giác và tinh thần bọn tôi lúc về phòng cứ như là con chó bị thiến vậy , đứa nào mặt cũng bí xị không nó không rằng gì hết mà lên giường đi ngủ .

Đang ấm ức , định ra xả một phát cho nhẹ bụng thì Trang có nhắn tin hỏi tôi .

Lúc ấy thì tôi cũng cũng còn cay láo thầy nên không kiểm soát tâm trạng giận hờn vu vở bảo : “ Trang nghĩ thế nào thì tùy “. Tưởng nàng làm thinh luôm thì nàng cũng tỏ vẻ an ủi nói rằng “Trang tin Luân không nói láo, thôi ngủ ngoan nhé ! Trang ngủ đây ^^ “ .

Đọc xong dòng tin nhắn ấy mà nước mắt nước mũi tôi thiếu chút nữa mà không thể kiềm chế nổi mà tuôn ra xối xả … sung sướng đến nổi giống mấy bị cáo được tòa báo thằng kiện ấy . Đã cực kì .

Đang hay thì đứt giây đàn

Chàng đang buồn ị thì nàng đến thăm !

Hai cấu thơ này tác giả nói lên tâm trạng tiếc nuối và bi đát , bởi lí do khách quan đã đưa nhân vật dứt khỏi những sung sướng trong nhiều cung bật cảm xúc để trở về lại cái thực tại . Qua đây cũng đưa ra mong muốn “ ĐỪNG LÀM PHIỀN KHI BỐ ĐANG SƯỚNG . OK ! “

Tôi cũng thế .đang lân lân vui sướng vì được người mình thích tỏ ra tin tưởng thì nghe đâu bên ngoài giọng Sương tiểu thư í ớ :

- Mập ơi ..Mập ơi ! ( biệt danh tôi )

Tôi thề là lúc đó tôi đang đau bụng nên bực tức ra mở cửa . Cơ mà trước khi mở thì nhìn qua xem thái độ của thằng Xuân chó điên thế nào rồi mới định mở cửa nhé ( thằng Xuân thì sau từ cái nhìn đầu tiên thì nó thích Sương tiểu thư lắm , suốt ngày mua bánh kẹo lên giảng đường , xin số nhắn tin này nọ nhưng đến giờ chưa có xoay chuyển gì ) . Nó vẫn giữ thái độ im im như kiểu “ Để xem chúng mày vui vẻ được bao lâu “ khiến tôi cũng hơn ớn . Mà kệ , Sương tiểu thư quan trọng hơn nó nên tôi chọn nàng .

Ra ngoài thì Sương tiểu thư cũng hỏi về chuyện ấy ...à quên nói rõ để tránh bị hiểu nhầm thì chính xác là chuyện cái bức thư .

Thế là tôi kể đầu đuôi câu chuyện cho nàng rõ từ khúc tôi dọn giường vô tình gặp bức thư rồi cho đến lúc bị lão thầy “triệu hồi chaien “ ( hí hí ) . Sương tiểu thư gật gù hiểu rõ thì chào tôi ra về và kèm theo chúc ngủ ngon nhẹ nhàng .

Vào lại giường thì chưa cần thằng Xuân hỏi thì tôi kể thẳng luôn cho cả phòng nghe chứ mât công giống đoạn nó thiếu điều là cầm cây sắt mà nên tôi rồi … Định mệnh ! Nhắc đến mà muốn cầm cái chày đâm tỏi ớt mà nhét vào cái ass nó để nó bớt thải chất xám ra ngoài .

Đột nhiên cơn đau bụng trở nên dữ dội hơn khiến tôi trở lạị thực tại mà giải quyết vấn đề cấm bách này . Cảm thấy khỏe người rồi thì vui vẻ tắt đèn đi ngủ .

Cơ mà nằm mãi mà có ngủ được đâu . Sau vụ đó thì tôi có vẻ khó ngủ lắm , thức đến gần mười hai giờ khuya rồi mà vẫn không tài nào ngủ nổi . Không gian thì tối tăm im lặng ,lâu lâu lại còn phát ra vài tiếng “ Ịt “ , “Tút” và có lẫn cả “phẹt” nhưng tôi cũng chẳng quan tâm ai là tác giả nữa . xem phim online
phim hanh dong my

Tự nhủ với bản thân lại là một đêm khá là dài , không biết điều gì xảy ra đến với mình nữa , chỉ biết nằm nhắm mắt … Còn đầu óc hiện tại đang bị ám ảnh bởi bức thư gửi “Chị” .

Tôi thắc mắc rằng nội dung ấy có phải là sự thật và tôi có phải là nạn nhân tiếp theo hay không ?

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #14  
Cũ 27-03-17, 08:34 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
Ngoại truyện ( part 1/2 )

CON ĐƯỜNG BIẾT HÁT GIAN NAN

VÀ TÌNH ĐẦU DANG DỞ........!!


Nói về âm nhạc thì tất nhiên ai cũng đam mê cả. Cơ mà vấn đề ca hát có chuẩn hay không là vấn đề tài năng trời phú và sự nổ lực nên chẳng ai có thể biết trước được điều gì .

Có những người hay nói rằng “hát hay chắc gì đã bằng hay hát” cái này không biết đúng với họ hay không nhưng riêng với tôi thì mọi việc dường như là quá xa tầm kiểm soát của mình.

Tôi yêu âm nhạc từ khi mới lọt lòng mẹ ,qua những lời ru hay trên chiếc radio hay đặt ở đầu giường . Mẹ kể rằng hồi nhỏ tôi khóc dữ dội lắm, người đâu mà cứ nhốn nha nhốn nháo cả lên làm cho cả nhà phải thức dỗ dành đến sáng .
Nhưng ngờ rằng đâu thằng oát con như tôi đã im lặng đi khi nge được vài bài hát từ loa phát thanh xóm cái chương trình chào buổi sáng được phát vang vảng đều đặn lúc 6h. Nên từ đó giấc ngủ của tôi đã xoay quanh chiếc radio cũ kĩ , cho đến tận bây giờ thì thói quen đó vẫn cứ bám riết theo tôi ..Chắc các bạn nếu đã từng nghe những điều thú vị từ zoneFM thì có lẽ sẽ nhận ra được sự thú vị từ nó .

Trở lại vấn đề “hát hay” và “hay hát” .Nhà nội và cả ngoại tôi đều thuộc loại “hát hay” cả . Nhưng đối tôi lúc còn choi choi thì khái niệm ấy ngở như “ Thằng mù đòi bắn súng nhắm vậy “ .Đôi lúc cũng tự trách bản thân mình , dần vật với những sự chỉ trích đánh giá của những người xung quanh.

Mẹ cũng hay nói với tôi rằng :

-Con cứ chăm chỉ mà luyện giọng thì biết đâu sau này giọng con có phát triển thì sao? Không phải ai sinh ra đã tài giỏi hết. Mà phải có sự kiên nhẫn , niềm đam mê và khát khao để chạm tay vào mục tiêu của mình và đừng tự than trách bản thân của mình mà hãy tha thứ , bao dung cho những khuyết điểm .

Nghe lời mẹ khuyên nhủ thì dường như có một động lực nào đó thúc đẩy sự cố gắng của tôi tăng lên theo cấp số nhân vậy .

Tôi lao đầu vào khổ luyện cả ngày lẫn đêm để không phụ lòng mẹ . Nào ngờ kết quả đạt được là đến mẹ tôi cũng thay đổi quan điểm lại rằng tài năng của tôi là con số 0 và chỉ mang đến sự kích quyết liệt của hàng xóm láng giềng mà thôi.

Tất cả mọi người trong xóm đều cho rằng tôi là nguyên nhân dẫn đến sự ô nhiễm tiếng ồn hay thẳng thắng hơn là hát như vịt kêu bò rống rồi đòi phản ánh lên tổ dân phố giải quyết các kiểu!! .

Thật sự thì đối với tôi ấy , con người mà đem so sánh ngang với con vật thì khác nào tự đem mặt mình úp vào đống phân .Nên vì thế cái mặt cảm của bản thân ngày càng lớn dần đến nổi tôi cũng phải từ bỏ dần sự khổ luyện và chuyển sang hát nhẩm nhẩm lí nhí trong miệng suốt ngày như thằng tự kỉ vậy .

Hát không hay nhưng việc học thì tôi lại được bù lại xứng đáng .

Đi học cấp hai thì tôi được bầu làm lớp trưởng bởi ngoại hình kèm giọng to khỏe ( hô đứng dậy ngồi xuống ấy)…nhưng trong thân tâm tôi thì tôi cũng tự nhủ là “À ! cô chọn mình là do mình ngoan hiềnvà học giỏi .” nên không cảm thấy ấy náy lắm mà trái lại rất lấy làm khoái chí.

Hầu hết người ta bảo cấp một thì có tình yêu của cấp một, cấp hai thì cũng có tình yêu của cấp hai và lên đại học hay cấp ba thì cũng chả ngoại lệ cả . Và tôi cũng có một mối tình say nắng bắt chợt là xao xuyến con nhỏ tổ trưởng của tôi.

Nói không phải khoe chớ lớp tôi là lớp chọn của trường nên vào đây cũng thuộc toàn thứ dữ ( tôi là do mẹ làm cán bộ đưa vào nên có thể bỏ qua không bàn đến vấn đề nhạy cảm này ^^) .

Kể ra thì lũ con gái lớp tôi mới tầm vài tuổi đầu thôi đã vác cái cặp đít chai rượu đế dày cuộm trên mặt , rồi lại còn thêm cái kiểu mới ngày đầu vào lớp đả vừa đi dáng con mắt vào quyển sách ,vừa cầm ổ bánh mì nhai thì tôi cũng chả còn vần đề gì để nói cả . Chỉ có điều thất mắc là ba mẹ nó định đầu tư cho nó làm tổng thống hay bộ trưởng gì à cái tuổi ăn chơi này đã bắt đầu nhồi nhét tư tưởng bảo thủ đến kiểu dã man rợ như vậy ( nói tới đây thì tôi lại nghĩ ngay đến cái bài vô tình nghe đc trên mạng : http://mp3.zing.vn/bai-hat/Hoc-hoc-hoc-LK/IW900UW9.html ).

Dù thế thì tôi cũng không nên vơ đũa cả nắm như vậy , bởi chắc gì chiếc nào cũng giống nhau . Vì thế trong lớp tôi chắc cũng còn sót lại vài thành phần rất chi là dể thưong và trong sáng…

Nhớ lúc nhỏ hầu hết những bài tập làm văn thì đa phần giống nhau ,cũng toàn kiểu “em thích rất nhìu con nhưng em thích nhất là con mèo” v.v… áp dụng với tất cả các bài miêu tả nên đối với tôi con nhỏ cũng thế “ Trong lớp em cũng có nhiều bạn rất dể thương và học giỏi nhưng em thích nhất là bạn Nguyên tổ trưởng bởi vì bạn ấy …không mang đít chai” . Đùa vậy thôi ! con nhỏ đẹp cực kì mà lại học giỏi nên trong lớp không thằng nào là không có ý định lăm le ve vản nhỏ cả . Nhưng khổ nổi, con nhỏ kiểu lạnh lùng và cực kì ghét mấy thằng đàn ông thấy gái là tăm hớp nên mọi sự cố gắng lấy lòng của thanh niên trẻ trâu này đều bị tan rã như mơ giữa ban ngày.

Con nhỏ đối xử với tôi lúc đầu thì khó chịu cực kì bởi cái độ quậy phá và nói chuyện trong giờ của tôi và thằng Khánh Shit có thể nói là nước chảy đầu nguồn vậy chẳng cái gì cản nổi nên việc cuối tuần bị kiểm điểm trước lớp là chuyện dĩ nhiên vậy.

Cơ mà học hành tôi vẫn rất đỉnh và kèm cả chạy việc đoàn lớp một cách hoàn hảo khiến cô cũng mắt nhắm mắt mở bỏ qua bởi học sinh không quậy không nói chuyện thì chẳng có ai so sánh là “thứ Ba học trò” đâu chớ .Nhưng nhỏ Nguyên lúc nào cũng tỏ ra rất khó chịu với tôi bởi nhỏ nghiỉ cô chủ nhiệm binh vực tôi quá đáng và không công bằng với trách nhiệm của nhỏ .

Thôi thì kệ không sao hết bởi thời gian thấm thoát trôi qua được vài tuần đầu thì con nhỏ cũng dần thân quen với tôi . Việc nhỏ cũng bắt đầu vui vẻ cười toe toét vì những câu chọc cười hay những hành động dí dỏm của tôi nên việc lên “phường” kiểm điểm đã giảm rõ rệt ..Đúng là càng ghét lại càng bận tâm nhiều , không đến với nhau bằng cảm tình tốt thì đến với nhau bằng cảm tình xấu mà thôi …Không ngờ đó cũng là một phương pháp tán gái mà tôi tìm được ở cái thời này.

Cuối tuần thì lớp tôi có tổ chức một buổi off đầu năm để lấy không khí chủ yếu là để giao lưu gặp mặt quen biết lẫn nhau , tôi được chỉ định làm chủ xị nhưng lại chẳng biết cùng bè lũ đi đâu cả … Cấp hai rồi chả lẻ dẫn cả đống lên công viên mút cà rem hay tập trung đi game center .

Không được ! như vậy không hợp với lứa tuổi nên tôi quyết định đặt một phòng Kara nhỏ rẻ tiền rồi mua thêm nước bia bọt , đồăn để party thêm phần hoành tráng và rộn ràng..

Nói chung là cả lớp cũng thống nhất một cách đầy nhiệt tình nên tôi thấy mình rất chi là có ích và tự hào về bản lĩnh lãnh đạo của mình há há.

Cách vài ngày sau thì bữa party cũng đến . Hôm ấy ai cũng mong buổi học
sáng trôi thật nhanh để buổi chiều chúng tôi sẽ được quẩy tưng bừng , ngay cả trên mặt những con bánh bèo chăm học cũng không ngoại lệ lắm .

Chiều đến thì thằng Khánh Shit dùng con phượng hoàng lông cánh đã trụi hết sơn vì thời gian của nó qua đèo tôi đi party. Nó trong bữa nay có vẻ bảnh bao lắm , đi xe đạp mà khoắc áo da trông ngầu như mấy thằng Ba-tàu . Còn đối với tôi “Cái răng cái tóc là góc con người” thôi , nhà lúc ấy còn ngèo thì có đào đau ra bộ đồ đẹp mà mặt nên tôi chỉ cần tắm rữa sạch sẽ , tóc xịt keo bóng mượt chải mái 50-50 đẹp trai chả khác nào Đan trường rồi thôi .

Thế là tự tin phi thẳng lên xe mà chiến không cần phải bận tâm nữa .

Đến nơi thấy đứa nào đứa nấy xon xen đồ đẹp xanh, đỏ ,cam ,vàng nhìn lại đếu khác gì mấy cái đèn quảng cáo quán kara cả . Cơ mà chê nó thì cũng nhìn lại bản thân . Trên người tôi chỉ khoác mỗi cái áo pun với cái quần lững và có kèm đôi dép lào thì chả biết vác cái mặt vứt vào đâu cả .

Thú thật thì lúc đó cũng dị thật tại lớp trưởng ít ra cũng đứng đắn hơn chứ . Nhưng mỗi nhà mỗi khác , nhà nghèo có phong cách của nhà nghèo , nhà giàu ăn diện kiểu nhà giàu nên tôi cũng không cần cố chấp quá mà mất vui đi ấy chớ .

Nhừng mà cái lũ giở hơi khốn nạn chúng nó ấy ! Đúng kiểu con nhà giàu luôn , lề mề đếu hiểu được .

Đứng đợi cứ như chó đợi xương ấy . Trong khi tôi đã cố tình hẹn sớm nữa tiếng nhưng bây giờ chỉ lác đác vài thằng con trai còn lũ con gái thì biệt mất tăm . Thôi thì tôi cũng ráng nhẫn nhịn , bao dung chứ cũng chả biết than với ai cả ? .

Tầm nữa tiếng sau thì hầu như tất cả đều đủ …Cơ mà người con gái tôi thương vẫn còn chưa xuất hiện nữa . Mấy đứa kia thì hối vào vào còn ruột gan , tôi hóng nàng mà cứ sôi sùng sục cả lên.
Bỗng thằng thằng Khánh Shit bả cho một cái vào mông rát đến nổi thiếu điều đau rát muốn hét toang toáng cả lên cho bằng đc . phim hanh dong 2016
phim hanh dong hot nhat

Ế thằng dân chơi ! Tức tối định quay lại bem cho nó một phát thì thấy thấp thoáng một chiếc ô-tô bấm còi inh ỏi xin đường ( kara trong hẻm nên chật ) . Nhìn kĩ lại thấy Nguyên ngồi kế bên ông tài xế thì hết cả con mẹ nó hồn luôn!… Biết là nhỏ tiểu thư cơ mà cũng không thể ngờ đến mức kiểu như vậy nên thoáng chốc có chột da bản thân lắm .

Nguyên từ từ mở cửa xe khẽ chào người đàn ông lái xe ấy rồi đóng cửa bước đến gần tôi một cách nhẹ nhàng .

Hôm nay , nàng mặc một chiếc chiếc váy hoa ngắn ngang đầu gối trông cực kì xinh xắn dịu dàng như một bông hoa vậy . Tôi khẳng định rằng mặc dù xung quanh toàn những ánh đèn đầy đủ màu sắc lắm nhưng vẫn không thể che lấp được nét đẹp của ngừời con gái ấy .

Cho nên tôi mãi đắm đuối nhìn nàng mà quên chẳng để ý đến trời trăng mây gió gì cả …… Có lẽ đêm nay, tôi đã chắc chắn rằng mình đã yêu nàng rồi

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #15  
Cũ 27-03-17, 08:35 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
Ngoại truyện ( part 2 )

Tôi ngẩn ngơ cả người đến nỗi chẳng biết nàng đã đứng sát trước mặt tôi . Khuôn mặt cười cười đáng yêu xoay qua xoay lại nhìn tôi có vẻ khó hiểu lắm . Rồi đột nhiên bàn tay mềm mại của nàng nhéo mạnh vào cái mũi của tôi .

Cơn đau khiến tôi từ đang mơ màng đùng một cái trở lại thực tại . Tôi cau có nguýt nàng một cái “xì” rõ dài rồi định vẹo lại cái mũi nàng một cái cho bỏ tức nhưng lại không nở tổn thương đến .

Thế là tôi ấm ức bỏ mặt nàng mà đi vào .

Tình hình ở trong thì nói chung là rất chi bát nháo và hỗn độn , ai cũng đập phá rộn ràng chỉ có Nguyên trong bộ váy đỏ xinh xinh và cùng lũ “mọt sách “ ngồi ngay ở góc cuối phòng không nói không năng mà ngồi trơ trơ như tượng vậy .

Thế nên tôi vội giật micro trên tay một thằng gần đó tuyên bố lí do một cách trịnh trọng và hung hồn để khoáy động không khí lên một chút rồi sau đó lẻn lẻn đi vào ngồi gần nàng mặc cho tụi lớp bắt đầu sục sục chai coca rồi bắn bọt tung tóe hết cả phồng phụ họa theo lời phát biểu khi nãy của tôi.

Thú thật là tôi chả biết hát nên ngồi nghe tụi rống ré mà phát buồn chán lắm chớ , ngó qua Nguyên thì nàng cũng im re chẳng hé lời đến nổi tôi phải chủ động bắt chuyện cho nàng cảm thấy không lẻ loi.

Mà trông Nguyên có vẻ buồn lắm , gạ hỏi mãi thì cũng không kể . Đến lúc tôi giả vờ giận hờn vu vơ đòi bỏ đi chổ khác thì nàng mới dùng bàn tay nhỏ nhắn xiết chặt tay tôi lại , khuôn mặt dường như chỉ muốn khóc đến nơi vậy … Ừ thì quên mất người ta là lá ngọc cành vàng luôn được mọi người đối xử nhẹ nhàng , còn tôi thì cư xử cứ như con nít vậy .

Tôi cũng chẳng biết nói gì chỉ ngồi xuống bên cạnh nhìn nàng thật lâu , ánh mắt như muốn nàng chia sẽ bớt một phần nỗi buồn . Tôi không muốn nhìn thấy người con gái xinh xắn này có khuôn mặt u buồn như vậy.
Nàng ậm ừ một chập rồi cũng ghé sát vào tai tôi mà thủ thỉ . Thề với mấy thím cảm giác từng hơi thở nóng hổi vào man tai làm tôi tê rần cả người như phê thuốc vậy .

Nguyên chậm rãi thuật lại rằng hôm nay nàng đã lần đầu cãi lời ba mẹ , ầm ĩ đến nổi mẹ nàng đang rất tức giận và không chịu nhìn mặt nàng nữa . Khó khăn lắm nàng mới xin được đến đây

Lí do của cuộc cãi nhau là do gia đình nàng bị buộc chuyển công tác ra Hà Nội công tác , nàng lại không muốn xa mãnh đất này . Cơ mà nàng lại không thể ở đây cùng bà nội vì nàng là cô con gái duy nhất của gia đình họ và tuổi tác của bà cũng có cao nên không thể chăm sóc nàng một cách chu đáo được .

Nói tới đây nhỏ mếu máo nước mắt giọt ngắn giọt dài nên tôi chả biết làm gì cả mà chỉ biết dùng tay vỗ nhẹ nhàng trên lưng an ủi mà thôi . Nào ngờ Nguyên gục đầu vào vai tôi khóc thảm thiết hơn làm tôi bối rối quá trơ ra như trời trồng vậy . Đầu óc thì miên man với những dòng suy nghĩ , tôi sợ mọi người dị nghị này nọ nhưng lại không thể đẩy nàng ra vào lúc này được.
Khẽ thủ thỉ vào an ủi vào tai Nguyên một chập thì nàng cũng bình tĩnh ngồi thẳng dậy dùng tay gạt hết nước mắt nước mũi trên mặt mà lau vào áo tôi .

Đệt! nàng ưng chết à ? Vãi thật , lúc đó ưng đấm đấm cho nàng một quả lắm nhưng mà suy nghĩ thế thôi chớ nhỏ ngẩn lên xem thái độ thì tôi cũng chỉ cười qua chuyện chớ cũng chả dám nói một tiếng . Vì tôi nghe người ta nói rằng “đàn bà là những thứ không động vào thì thôi chứ đã động vào là thân không toàn vẹn cả” , cho nên tôi rất là thận trọng.

Cơ mà hình như Nguyên cũng nhận ra hành động của mình thiếu vệ sinh nên cũng ái ngại đấm nhẹ vào ngực tôi vài cái rồi nhẹ giọng xin lỗi. “ Mẹ cha ơi ! đầu năm đén giờ mới nghe con nhỏ xin lỗi một tiếng đấy , trước giờ chỉ toàn là trách moc chữi rủa tôi mà thôi . Cơ mà bây giờ nghe được thì thấy ngọt ngào vãi cả linh hồn hị hị”

Đang lơ mơ ngẩn ngơ con vịt thì bổng có đứa nào chạy đên cầm tay tôi giật mạnh làm thiếu điều xém văng ngược ra phía sau,

Đờ mờ chơi ngu như thú ấy ! tôi định quay lại mở miệng chửi cho nó khôn ra, thì thấy con nhỏ bánh bèo tổ tôi một cầm cái mirco bỏ vào tay tôi , còn một đứa khác thì chạy đến kéo nhỏ Nguyên về phía tôi đang đứng. Cả hai đứa đứng nhìn nhau bối rồi lắm, ánh mắt cứ như lần đầu hẹn hò vậy .

Thằng Khánh biết bài tủ của tôi, nó chạy đến giật mạnh cái rì-mót trên tay thằng Tâm rồi bấm liên tù tì rồi enter một phát . Tôi đưa mắt nhìn lên màn thì thấy một cái tên rất là quen thuộc : Tan Biến – Nguyễn Hải Phong .Đờ mờ ! Nó biết rõ tôi rống thế nào mà sao bây giờ lại làm cái chuyện bán đứng thằng bạn thân của mình vậy .

Tôi thề nếu mà không có mấy đứa con gái thì tôi sẽ đạp thẳng vào cái mặt thằng bán đứng bạn bè này . Chắc nó nghĩ chuyện này vui lắm hả ?...Luốn con mẹ nó cuốn rồi! Đây là lần đầu tiên tôi được hát kara , giọng tôi ở ngoài đã ghê lắm rồi mà lên kara thì chắc cũng chẳng đở hơn tý nào mà chỉ to lên thôi .
Tôi bối rối đứng im lặng rồi đánh mắt qua nàng lắc lắc cái đầu tỏ ý nói rõ rằng “ Tớ không biết hát “ một cách bất lực lắm . Chắc nàng cũng hiểu ý nên nhỏ cũng lắc đầu rồi dùng cầm hếch hếch về phía màn hình, ý nói tôi cứ ráng lên vì còn có nàng mà .

Biết là thế nhưng mà mặt cảm của tôi lúc nhỏ đến giờ vẫn quá lớn nên cứ cảm giác ngợp ngợp bụng đau dữ dội sao ấy, mà trong lúc ấy thì cái bọn lúc nhúc ở dưới lại hú ré rầm rộ như ca sĩ về làng vậy khiến cả người tôi mồ hôi tuôn ra cứ như là tắm ..

Nhỏ Nguyên bắt đầu bắt nhịp bài Tan Biến rồi . Thề luôn nhé các thím nếu tôi biết hát thì bài này thì đáng ra phải là bài tủ tôi rồi tại từ nhịp đến lời tôi rõ mồn một . Khổ nổi ông trời tiệt mẹ thanh quản của tôi rồi , giờ ép thế bí thế này thì tôi cũng đành liều vậy tới đâu thì tới cùng lắm nghỉ học vài ngày cho đở nhục mà (^^! thật sự lúc đó tôi sợ mất mặt của cái danh lớp trưởng thật thiếu chút nữa là có thể là gần tè ra quần) .

Tôi cũng thông minh lắm , biết mình hát dở dở nên luc bắt đầu thì chơi chiến thuật nhép theo nàng rồi chuyển sang nhẩm lí nhí . Cơ mà nhỏ Nguyên chơi tôi một vố đau đến nổi tôi nghĩ ý đồ của nàng là hại chết tôi chớ không phải tỏ thành ý muốn giúp tôi đâu …Chả là đang lẩm nhẫm vui vẻ thì đột nhiên nàng không hát nữa màb ỏ micro xuống cho tôi hát một mình … Tôi liếc xéo nào một cái đầy hận thù , mấy đứa ở dưới thấy tình hình thế lại càng tò mò giọng của tôi hơn nên ngay lập tức hú ré gõ chai gõ dĩa rầm rộ “ Cố lên! bùm bùm bùm , Hát đi! bùm bùm bùm “ cứ mỗi tiếng hô là tiếng gõ lại vang lên .

Lúc tôi đang đứng giữa ranh giới của nỗi nhục và sự hận thù thì cảm thấy dường như có một hơi ấm áp truyền thẳng vào tay mình . Nhìn qua thì thấy nàng đỏ mặt trông rất xinh xắn đang cuối đầu ngại ngùng .

Bây giờ có lẽ tôi đã hiểu rõ ý nàng rồi nên thả lỏng bản thân bằng một nụ cười thỏa mãn, rồi nhắm tịt hai mắt lại bắt đầu lấy hơi nhẹ nhẹ phiêu theo từng câu nhạc:

Thôi đành cay khóe mi...ú huuuuuuuuuu
Hay là cơn mưa phương xa vui hơn nơi đây gió lớn
Sớm mai em thường nhớ ai
Ngày nào em gót chân lạnh giá mưa dần khuất xa
Ngày nào anh trái tim vụn vỡ trong từng giấc mơ
Yêu thương đã lỡ ……

Mấy đứa ở dưới bỗng nhiên im bật , tiếng chai diã cũng đã ngưng hẵn một cách hụt hẫn lắm .

Tôi tưởng bọn nghe kinh tỡm nên ngấc ngoải lun rồi . Nhưng mà thôi kệ dẫu sao cũng đã bách nhục cmnr nên lâu lâu “lở ghẻ rồi nên cho thành sida luôn “ cũng đc .Thế là tôi và con nhỏ bắt đầu vô với tôi đoạn điệp khúc . Nhỏ đôi khi lại liếc nhìn tôi mà cười cơ mà tôi chả biết cười khinh hay cười đểu nữa , tôi gồng người nén hơi trong bụng làm cho ca người tôi mồ hôi nhễ nhại cơ thể run run vì quá sợ hãi

Giờ bên em tuyết trắng hay ngày đang có nắng
liệu rằng em có nhớ mưa này chăng
Từng ngày chờ mong điều gì nụ cười ai diệu kỳ
Em ngày nào thật hiền dần dần tan biến theo mưa bao nhiêu muộn phiền
Vỡ tan như chiều vàng chờ cơn mưa dịu dàng đến bên hiên nhẹ nhàng

Rốt cục thì cũng hết bài , tôi nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm rồi lau đi vài giọt mồ hôi lắm tấm trên trán rồi đi về chổ . Mấy cô cậu kia nhìn chăm chút vào tôi đi rồi bỗng chạy bật tới cầm chai đập tới tấp lên tôi , mỗi lần như thế lại hét lên :

–Này thì không biết hát ! hát dở này , này thì ….

Đờ mờ .Bố hay hay hát dở thì liên quan chúng mày à , cơ mà hát nếu có hay thì khen , nỡ sao lại nở hành hạ bố chứ ” …Nghĩ lại thì lúc ấy tôi ngu như một con thú vậy ! bọn nó nói thế tôi cũng chẳng biết nó đang khen hay là trách nữa chỉ thấy tự dưng bọn nó xồn xồn cả lên hại tôi đau ê ẩm .

Tôi tức tối bỏ về chổ Nguyên đang ngồi nghi ngờ hỏi:

- Này ! Thế lúc nãy nghe thế nào ? dở lắm à ?

-hihi . Hầm à ,94 điểm lận đấy … hát thế mà bảo không biết hát à ?

-Ở nhà mình toàn bị lên hàng xóm lên án thật mà , không tin thì hỏi thằng Khánh Shit là biết ! – tôi phân bua

- Thế ở nhà cậu hát thể loại gì ?

- Ờ thì rock trong nước này , nước ngoài nữa này, nhạc vàng , nhạc đỏ và gần đây tớ có nghiện M4U nữa !

-Chắc ở nhà hát kiểu rống càng to càng tốt chứ gì hihi … cơ mà do ở đây run quá nên cậu vô tình kiềm hơi đó , giọng cậu hợp kiểu nhẹ nhàng này thôi nên lần sau hát kiểu này thì bảo đảm … à mà thôi…! hihi .

Tôi bắt đầu hiểu ra vấn đề … Đúng thật chớ , ở nhà toàn nghe nhạc hành quân và rock các kiểu thảo nào bài nào bài nấy thuộc toàn kiểu khó hát vờ lờ ra .
Thế mà trước giờ tôi lại trách mình làm uổng phí một tài năng.

Mà nãy giờ tự sướng vẫn chưa hiểu con nhỏ nói câu cuối là có ý gì nên tôi quay qua hỏi con nhỏ với vẻ mặt nghờ nghệch :

-Thế khi nãy cậu nói “bảo đảm” cái gì vậy?

Nhỏ đấm tôi một cái rồi cười nhẹ nhưng vẫn không nói . Điều ấy làm thân tâm tôi cảm nhận được điều gì đó ấm áp lắm , tôi mong sao cho khoảnh khắc này cứ tồn tại mãi để mình được sống trong niềm hạnh phúc này .

Buổi tiệc kéo dài đến gần 7h30 rồi cả lớp chơi trò “ Nhà Ai Người Ấy Ra Về” với một không khí tấp nập vui vẻ . phim bom tan hay
phim bom tan hot nhat

Hôm nay tôi công nhận vui thật , cảm thấy cuộc sống của mình thú vị hơn hẳn vì đã biết bản thân có thể thực hiện đam mê mà không còn bị hàng xóm ném đá , vui vì hiểu ra rằng Nguyên có một thứ tình cảm mặp mờ với tôi …Nhưng niểm vui đến không bao lâu thì nỗi buồn đến .

Giữa kì nàng chuyển vào Hà Nội cùng gia đình, cái tin ấy làm tôi hụt hẫn một thời gian rất dài lắm . Vì vừa mới đây thôi tôi cứ ngở mình sẽ có được một mối tình nhẹ nhàng bất chợt. Nhưng …. Tất cả niểm vui cũng chỉ là thoáng qua mà thôi !!!

Nhưng đến giờ cái kí ức ấy vẫn len lỏi qua những giấc mơ , qua những lúc vừa đi vừa hát một mình tôi lại cảm nhận được từng hơi thở và cái nắm tay ấm áp hôm nào ,một kí ức đẹp của tình yêu đầu ….DẦN DẦN TAN BIẾN NHƯ MƯA BAO NHIÊU MUÔN PHIỀN -VỠ TAN NHỮNG CHIỀU VÀNG CHỜ CƠN MƯA DỊU DÀNG LẠI ĐẾN BÊN HIÊN NHẸ NHÀNG!

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #16  
Cũ 27-03-17, 08:35 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
Chap 13

Tôi cứ tưởng thế nào chứ , khuya ấy cũng nằm thao thức sợ hãi một chút thôi rồi cũng ngủ say như chết ấy chứ có việc gì xảy ra đâu . Suy cho cùng thì nỗi sợ của bản thân mới làm tôi trở nên yếu đuối mà thôi .

Sáng ngày thứ 5 :

Sáng hôm ấy sương mai đổ xuống lạnh lắm . Hầu như lúc tập thể dục thì trên người đứa nào đứa nấy cũng măc áo dày cộm hẵn ra , riêng tôi dù vóc người to khỏe sẵn nhưng từ nhỏ đã dễ nhiễm lạnh nên trở trời một phát là tôi hắt xì liên tù tì nhé .

Hắt xì thì ai lại chả bị . Cơ mà khổ nỗi mỗi lần như thế thì hiệu suất hắt xì của tôi diễn ra liên tục với cường độ mạnh đến nỗi mỗi lần chữ “..Xì!! “ phát ra là đầu óc giật giật tê buốt , còn nước mắt và nước mũi cứ kèm nhèm lên mặt cả ra ấy .

Chính xác cái mùa này cứ như là mùa bệnh của tôi. Và Các hoạt động vui chơi giải trí tôi đều gạt qua một bên vì bản thân chỉ thích nằm cuộn tròn quanh cái chăn ấm áp mà ngủ .

Nhưng thằng khỉ đột lại không muốn tôi được yên thân đâu .Sau khi nó hoàn thành bài thể dục thì cũng là lúc nó bắt cả Đại đội thực hiên trực nhật và tất nhiên chúng tôi phải tiếp tục ngày nào cũng trực trên cái mãnh đất cây phượng đầy lá rơi ấy .Hôm nay thì thằng Dũng tiểu đội trưởng thấy tôi có vẻ rã rụi đi vì cảm lạnh nên đặc xá cho tôi về lại phòng mà ngủ còn mọi việc thì cứ để anh em tự sắp xếp với nhau .

Lê lết lên cái cầu thang thì tôi cảm thấy HP của mình bây giờ chỉ còn tầm 60% thôi , chỉ mong sao về mau đến phòng mà đánh một giấc thật ngon . Bỗng nhiên con nhỏ Sương tiểu thư ở đâu xuất hiện chạy theo tôi mà í ới “ Này ! cậu ơi … cậu ơi “ . Đinh mệnh ! Nghe giọng là biết ngày là nàng rồi định tăng tốc chạy thật nhanh thoát cái của nợ oái oăm này .Cơ mà tôi bây giờ thì làm sao có thể nhanh bằng một cô nàng hiếu động cơ chứ nên ngay lấp tức bị nàng cầm đuổi theo mà cầm lấy tà áo ấm của tôi mà giữ mạnh ở lại thiếu điều cơ thể yếu ớt của tôi bị chổng vó lật cmn bàn thờ luôn .

Thề với mấy thím là trong người tôi thì đang mệt mỏi lắm thì đào đâu ra hơi sức mà để đùa với nàng cơ chứ , quay lui quỳ lạy van xin nàng hết cở để tha cho tôi về phòng thì nàng khẳng định bảo là : NO !. Tôi cảm thấy ấm ức nên điên tiết hét thằng vào mặt nàng .Cảm thấy đươc mấy chất lỏng sệt sệt trong mồm miệng muốn bay ra ngoài hết vậy .

Hên là tôi may mắn kiềm nén đc , hít một hơi thật sâu cảm nhận tất cả lại trở ngược vào lại một cái đầy ướt át rồi mới yên tâm hỏi gằn ra từ chữ một biểu thị sực tức giận:

- Muc –đích- của -bà –đối –với- tôi- là- gì -thế ?

- Sao lại dùng từ mục đích nhỉ ? Tớ đâu có ý đồ xấu với cậu đâu chớ ? – Nàng làm bộ mặt ngây thơ trả lời.

- Thì … Thì ý tôi là bà kêu tôi lại có việc gì ? Mà nhìn bộ dạng tôi thê thảm thế này còn muốn tôi làm gì ? Cho tôi về phòng đi ! Năn nỉ nè .- Tôi xuống nước hết cở luôn.

- Đã bảo là không cơ mà ! – nàng chu chu cái mỏ quả quyết

- Vậy đi đâu ? Hắt .. xì …

- Xuống ăn sáng với tớ

- Dở người à ? Bọn trong phòng đang đi lấy đồ ăn sáng về đấy . Với lại ở đây căn tin làm gì có bán gì khác ngoài bánh mì với bánh trưng ?

- Ồn ào ! đi nhanh !

Cái đệt ! Đếu hiểu sao tôi cảm thấy bản thân mình tội nghiệp còn hơn cả một con thú nuôi trong nhà vậy .Ít ra nó vẫn còn được tôn trọng . Còn bản thân tôi đau thế này chả hiểu nàng lôi tôi sền sệt ra ngoài căn tin vào cái thời tiết lạnh giá này chỉ để hai đứa ngồi nhìn nhạu gặm ổ bánh mì hay là ăn bánh chưng à . Nghĩ thôi cũng đã thấy bá dơ khủng khiếp rồi .

Đang lờ đờ vật vờ thì nhìn lại con đường hai chúng tôi đang đi thì không phải hướng ra căn tin, mà là chổ khu bãi rác . Thế là tôi lồng lộn cả lên nhất quyết phải kéo con nhỏ lại và hỏi :

- Cậu điên à ? Dẫn tôi ra chổ bãi rác làm cái gì ?

- Gần đến rồi , ráng thêm chút nữa đi – Nàng nhẹ nhàng bảo rồi vẫn cứ thế lôi tôi đi

- Điên , điên mất rồi – tôi lẩm bẩm trong miệng

- Tới rồi đấy đồ nhiều chuyện , nhìn kĩ lại xem đi .

Sương tiểu thư chỉ vào một chổ đông người đang đứng cho tôi xem .. .Đếu thể tin mắt mình được là chổ gần bãi rác lại có một thế lực ngầm chuyên bán đồ ăn sáng cho sinh viên , nhìn lại thì hầu như tất cả sinh viên bốn dãy đều đổ xô ra đấy và cũng có các anh chị thực tập nữa . Bảng giá gồm : bánh canh , bánh lọc , bún nghệ v.v… tất cả chỉ đều 5k .

Khu buôn bán được ngăn cách bằng một bức tường to lớn . Những người bán thì ngồi trên một cái ghế đặc chế có thể giúp họ nhìn thấy toàn cảnh phía trong còn những ai có nhu cầu thì phải nhón người lên đưa tiền rồi mới thức thức những thức ăn vừa rẻ vừa bổ này ( chắc chắn hơn bánh mì với bánh trưng )

Trong lúc nàng bỏ tôi lại chạy đến nhờ một anh chàng cao lớn gửi nhờ 2 tô bánh canh nóng thì tôi nhìn lại nàng mà cảm thấy bản thân mình thật đáng bùôn cười lắm . Ít phút trước đây tôi còn cứ tưởng nàng dẫn tôi đi lục lọi thì rác nữa cơ chứ , nghĩ lại thì thấy cô nàng Sương tiểu thư này ngày càng làm tôi cảm thấy có nét gì đó thú vị .

Ngẫn ngơ vu vơ một lúc thì thấy nàng cầm hai tô bánh canh chạy chạy đến bên cạnh tôi rồi khẽ thủ thỉ : xem phim bom tan
xem phim bom tan 2016

- Ăn đi cho nóng , sẽ cảm thấy đở hơn nhiều lắm đó .

- Ừm hehe , cảm ơn nhé – Tôi ngại ngùng cầm lấy tô bánh canh.

Thế là hai đứa đứng giữa một đám đông vừa ăn vừa nói chuyện rôm rã . Ngon ! chắc chắn là ngon hơn bánh mì và bánh trưng rất là nhiều ,tôi thề là từ ngày mai hai thứ đấy vừa khô khan lại chả có một chút mùi vị ấy sẽ không còn trong thực đơn của tôi nữa.

Thú thật đến ngày thứ 3 thì tôi cảm thấy nuốt không trôi những thứ ấy luôn . Đến nỗi thằng Xuân và một vài thằng khác nó chỉ ăn mỗi nhân còn lại thì vứt thẳng hết vào sọt rác còn riêng tôi thì phải nhắm mắt mà nuốt đại nếu không thì chắc chắn là sẽ xỉu vì đói . Ngẫm nghĩ lại mà thấy cái tô nhỏ nhỏ trên tay lại giá trị biết bao nhiêu .

Ăn uống xong xuôi , tôi với nàng trở lại dãy nhà của mình . Đúng lúc cả bọn kia đi trực nhật về thì thấy tôi đang đi với Sương tiểu thư trông điệu bộ cười cười nói nói chứ đếu phải thuộc thể loại đang bị đau ốm nên chúng có vẻ tức ra mặt.

Về đến phòng thì chúng nó nhìn tôi với ánh mắt khinh khỉnh lắm cứ như tôi là thằng giả dối trắng trợn vậy . Tôi có biết cái củ cải gì đâu cơ chứ … tại sao cuộc đời tôi luôn bị lũ con gái đưa đẩy hết thứ này đến thứ khác vậy. Thôi kệ mẹ chúng nó đi , tôi cũng đếu rãnh mà đi giải thích với chúng nó cả vì chẳng có lợi gì cả.

Đến 6h45 thì tất cả tập trung xuống sân mà đi học .

Hôm nay chúng tôi không không lên sảnh học lý thuyết nhàm chán nữa mà cùng lão thầy học cách hành quân của bộ đội .

Trông mặt đứa nào cũng hào hứng hơn hẳn mọi ngày . Cơ bản là chúng nó chẳng ai thích cái cảnh ngôi mài quần trên cái ghế suốt 4 5 tiếng đồng hồ cả nên vừa nghe lão thầy đề cập đến là hú ré như lũ dại thuốc vậy .

Trên đường đến địa điểm hành quân thì các đại đội tôi có vô tình đi chung đường với đại đội của Uyên . Thế là tôi đưa ánh mắt khắp nơi để tìm Uyên thì bắt gặp ánh mắt ấy . Nàng vẫn xinh đẹp , vẫn yêu kiều với cái nét nhẹ nhàng của thiếu nữ ấy , đôi mắt xinh đẹp vẫn cứ thế nhìn tôi rồi mĩm cười .

Ừ thì nàng vẫn tỏa nắng như thế cơ mà tôi lại cảm thấy ngại ngùng lắm nên bèn quyết định gật đầu chào một cái rồi tiếp tục đi thằng .

Đã lâu lắm rồi ,từ cái hôm tối tôi đuổi theo Trang mà bỏ mặc nàng ở lại thì tôi cũng không còn nhắn tin liên lạc với nàng nữa . Một là tôi cảm thấy tội lỗi khi đối xữ với nàng như vậy giống như một kẻ không không ra gì cả và hai là tôi muốn dứt khoát với nàng chuyện tình cảm rất rối . Tôi biết nàng chắc hẳn cũng có đôi chút cảm tình với tôi nên mới chủ động tiếp cận vào đêm hôm đó nhưng tôi lại không muốn điều ấy xãy ra .

Có lẽ nàng quá cao thượng …

Đang ngẩn ngơ nuối tiếc thì Sương tiểu thư đi song song bên cạnh bỗng chụp áo tôi hỏi :

- Người yêu đấy à ?

- Đâu có đâu , bạn thôi mà ..- Tôi phân bua

- Ờ may đó !

- Hả ?

- Ờ ! không có chi , haha đi tiếp đi

Đờ mờ … con gái khó hiểu thật mà ! …………

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #17  
Cũ 27-03-17, 08:36 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
Chap 14

Tôi thuộc cung Cự giải : tính tình cực kì đa nghi, suy nghĩ lung tung, tưởng tượng ra đủ thứ nếu đối phương có gì mờ ám . Điều ấy khiến tôi trăn trở về đêm rất nhiều , ít khi nào rơi vào tình trạng ấy là tôi có thể yên tâm mà đánh một giấc thật ngon được . Cho nên tôi chúa ghét những đứa gây cho tôi những câu hỏi nhưng lại úp mở câu trả lời .

Thế mà mặc cho tôi gạ hỏi mãi , cầu xin có , năn nỉ có thì Sương tiểu thư vẫn một mực không chịu trả lời , nàng sung sướng nhìn tôi cau có cười mãi không thôi .

Thôi thì kệ mẹ ẻm ! Tôi cũng bức rức khó chịu lắm nhưng không thể dùng biện pháp mạnh với một đứa con gái được . Nếu mà nó là con trai tôi thề sẽ đè ra hiếp nó .. á lộn đánh nó tơi bời !

Tiết học về thực hành đầu tiên của chúng tôi được bắt đầu .

Lúc đầu thì đứa nào đứa nấy cũng hào hứng bỏ mợ ra cơ mà đến khi lão thầy đưa ra yêu cầu rồi mới biết là việc gì dùng đầu vẫn sướng hơn là lao động rất nhiều .

- Đầu tiên lão cho từng tiểu đội chia làm hai để thực hiện động tác xoay phải , trái , lui ,sau các loại rồi mới đến đi dậm chân tại chổ và đi đều bước .

- Thứ 2 là ghép tiểu đội lại với nhau thực hiện cho đều và nhuần nhuyễn .

- Thứ 3 là ghép thành trung đội và thực hiện như trên

- Thứ 4 là ghép thành đại đội và cũng y như vậy . Tập đến khi đều mới được nghỉ .

Đờ mờ ! Tôi chắc rằng có mấy thím cũng đang nghĩ tôi chém gió vờ lờ chứ gì …Chả lẽ mấy cái nghi thức cơ bản ấy mà gây khó khăn à ? . Cơ mà tôi thề là từ nhỏ đến giờ châm ngôn của tôi là “ Chỉ thích nói đùa và đếu thích nói láo nhé” .

Ừ thì công nhận là từ cấp tiểu đội thì mọi việc có vẻ khá suông sẻ mặc dù cũng có vài thành phần tôi cũng thú thật là chừng này tuổi cũng đếch biết xoay lui là chân gì trước chân gì sauu nữa ( cười khinh vào cái mặt nó ).

Đến phần Trung đội thì phức tạp hơn một tý , đòi hỏi mọi người phải có ý thức cao và kỉ năng chuẩn thì mới thực hiện đều được .

Cơ mà chỉ trung đội thôi cũng đã làm tôi tức điên lên được . Việc đi đều và bược đều đã ngốn hết gần 50 lần tập đi tập lại rồi . Mấy thằng trẻ trâu thì cứ đến cái dậm chân tại chổ thì sai tay , bước đều thì đứa nhanh đứa chậm làm nhốn nháo hết cả đội hình đến nối tôi muốn chạy lại tọi thẳng vào mấy cái đầu chứa phân của con vi khuẩn ấy . Đờ mờ !

Đứa này đổ lỗi đứa kia , giân dỗi đòi bỏ tập đi chơi chụp hình các kiểu v.v… Ừ thì chúng mày nghỉ thì lão thầy chắc cho tụi mày ăn cơm à ? Có lớn mà đếu có khôn , trong môi trường hoạt động theo tập thể còn làm cậu ấm , tiểu thư các kiểu à ? ( nghĩ lại cái hôm đấy mà em tức lắm thông cảm )

Lão thầy nhìn cả Đại đội tôi mà lắc đầu trông có vẻ ngao ngán lắm .

Ổng đùng đùng đi tới triệu tập toàn Đại đội lại chửi cho một trận lên bờ xuống ruộng đến nổi chúng nó xanh cả mặt mũi .Thế là cả Đại đội râp rấp tập đi tập
lại theo chỉ dẫn của lão thầy cho đến khi kẽng cơm reo lên thì mới được bãi

Trưa ngày thứ 5:

Con đường dẫn đến phòng ăn trong mắt bọn tôi đẹp và thênh thang hơn bao giờ hết .

Sau khi bị lão thầy hành hạ suốt 6 tiếng đồng hồ thì đứa nào đứa nấy cứ như từ địa ngục trở về lại trần gian vậy .Bước đến phòng ăn mà chúng nó bất chấp tất cả mà tranh giành ghế ngồi với nhau .Cơ mà cái thân đang bệnh hoạn của tôi nào còn sức khỏe để đấu tranh nữa thế là bị bọn kia xâm lược , đành phải phân tán sang một nhóm khác lạ lẫm .

Thú thật với mấy thím , bữa ăn quân sự thì còn thua cả cơm hộp bán ngoài đường nữa nhé mấy thím . Tổng cộng tôi ăn ở đây được 4 ngày rồi nhưng mà quanh đi quẩn lại thì cũng chỉ :

- Sáng : canh rau , rau xào và một dĩa thịt mỡ .

- Chiều : Cau rau , rau xào và cá kho .

Thanh niên nào dư giả thì vào bếp mua thêm phần trứng chiên 10k , thịt luộc nước mắm 20k mà thôi chứ cũng chẳng còn gì đặc biệt hơn cả .

Thề với mấy thím là trưa đó mặt dù tôi đã chuẩn bị tinh thần trước rồi và bụng thì đang đói cồn cào nhưng nhìn dĩa thịt mỡ đóng đặc lại bởi vì trời lạnh mà buồn nôn vãi luôn . Thanh niên nào đó mặt nhăn nhó nhìn dĩa thịt một lát rồi chổng ngược nó lại thì>>> kết quả là nó đếu thèm rớt xuống nữa . Canh rau được đóng một lớp ván dày đặc và dĩa rau xào thì từ lúc nào đã quéo con mẹ nó rồi .

Tôi nhìn mà đếu thèm đụng một miếng đồ ăn nữa , cứ thế mà ăn cơm chan nước mắt cầm hơi mà thôi . Cơ mà đếu hiểu sao cái lũ thú vât ấy có thể ăn như chưa từng được ăn như vậy . Nói thật viết đến đoạn này tôi hồi tưởng lại cũng không biết diễn tả lại thế nào nữa .

Chả là bàn tôi lượm lặt lại thì có 4 thằng bao gồm cả tôi ấy . Mà tôi thì đã
không ăn rồi nên còn lại bọn còn lại đang ăn phần của 7 người . Chúng nó quét nhanh như một cơn bão vậy , từng thằng từng thằng một ăn hết chén này đến chén khác , từ đầu buổi đến cuối buổi . Đã thế lại còn xin thêm hai thâu cơm to bằng cái chậu rữa mặt nữa . Đến nỗi cuối buổi những dì nấu bếp phải đi gom đồ ăn thừa cho chúng nó ăn kèm với cơm, chứ nhìn chúng nó ăn với nước mắm thì cười ra nước mắt đấy mấy thím à .

Đờ mờ ngẩn ngơ con gà tơ ! Chưa bao giờ tôi thấy cảnh tượng khủng khiếp như vậy . Tôi đã từng xem rất nhiều nạn đói do thiên nhiên gây ra trên truyền hình nhưng chưa bao giờ thấy ai ăn mà thiếu điều đếch có dạ dày như lũ thú vậy này .

Tổng thiệt hại bọn nó gây ra là : 3 thâu cơm , 4 tô canh , 2 dĩa thịt và 3 dĩa rau xào …

Bước ra khỏi phòng ăn mà tôi vẫn còn cảm thấy hụt hẫn lắm giống cảm giác như vừa mới bị hấp diêm thị giác vậy .Thốn đếu chịu được mấy thím ạ !

Không cam chịu , tôi phi thẳng ra căn tin mua một bì bánh bò vào lót đở cái dạ dày chứ với cái đà này chắc chắn chìu nay lão thầy tiếp tục hành hạ thì tôi sẽ chết mất . Nào ngờ đến nơi thì hết con mẹ nó rồi thế nên ấm ức đi về ( lúc đó đếu hiểu sao mà em quên mua mì tôm mất , ngu v kl luôn ấy ).

Về đến phòng thì nằm rên như con chó đói đến nổi lũ bạn bí thế phải chạy qua phòng 14 xin mì tôm . Sương tiểu thư ở đâu lù lù chạy lại tức tối chạy lại ném thẳng hai gói mỳ vào mặt rồi dậm chân tức tối bỏ về .

Em thề là em đếu hiểu chuyện gì xảy ra luôn các thím à . Con nhỏ này nhiều lúc tốt bụng cực kì nhưng nhiều lúc nó dở hơi như ai ăn hết thùng mỳ tôm của nó vậy .

Tôi nghĩ mình cũng chả cần đến đồ bố thí của nó đâu nên giận dỗi vứt sang một bên . Cơ mà một lát sau bụng đói đếu chịu nổi thì cũng lết đến mà ăn như thường . Đúng thật là đẹp trai đếu bằng chai mặt thật , ngại thì sẽ có hại cho dạ dày .

Đang ăn dở thì điện thoại có tin nhắn . Mở ra xem thì thấy người gửi là Trang mấy thím à … Vài ngày nay tôi cảm giác tình cảm của mình với Trang có dấu hiệu rạn nứt thế nào ấy , đôi lúc cũng chẳng nghĩ đến nàng nữa . Cứ đà này thì thú thật thằng khác nhảy vào một cái là coi như tôi mất trắng tất cả mất . phim bom tan chieu rap
phim my hay nhat

Nội dung tin nhắn là :

“ hôm nay có mệt không vậy?” …. Ơ hay lạ nhỉ ! Đầu năm đến giờ tôi luôn luôn là người chủ động bắt chuyện mà … Ừ thì quên mất là mỗi lần có chuyện cần giúp thì nàng mới vậy .

Cũng chả ảo tưởng gì sâu xa dài dòng cả . Tôi nhắn hỏi lại :

“Ừm luân cũng mệt lắm nhưng Trang chắc là mệt hơn nhỉ ? Mà Trang muốn nhờ luân giúp gì à ?”

Haha ! hình như nàng bị tôi bắt trúng cái tim đen rồi nên dường như cũng luốn cuốn lắm , tầm 10p sau mới nhắn lại .

“ Ui ! Luân hay nhỉ ! Mà cũng không có gì quan trọng lắm , chỉ là nhờ đổi bình nước dùm thôi mà hihi “

Đờ mờ Ưn- vờ- li – vay –bồ ! Nuốt chưa hết hai gói mỳ nữa mấy thím à … Đọc tin nhắn xong mà phải nuốt nước mắt giả tạo nhắn “Ok !hihi “ cho nàng yên tâm .

Có trách thì trách đời tôi quá đen mà thôi………………

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #18  
Cũ 27-03-17, 08:37 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
Chap 15

Có thím bảo tôi giống osin thì thú thật tôi cũng cảm nhận là như thế . Một mình một bình mà lê lết từ tận căn tin đến phòng Trang thì hai gói mỳ cũng triệt tiêu hết mẹ đến hai gói rưỡi rồi . Cũng may là Trang có giữ lại và mời một ít bánh kẹo nên tâm trạng tôi mới cảm thấy tốt hơn một chút .

Về đến phòng thì lăn lên giường nằm nhắn tin với Trang . Nói chung thì cách nói chuyện vẫn chỉ ở mức bạn bè mà thôi và lâu rồi cũng chẳng thấy có gì tiến triển gì cả khiến cho tôi nhiều lúc cảm thấy bực mình , chán nản cực kì .

Mấy thím đã từng gặp hoàn cảnh tán em nào mà cứ ngây thơ , đầu óc khờ khờ chưa ? Tôi đếu biết là có phải là kiểu hư cấu hay không mà mỗi lúc tôi thêm mắm thêm muối vào để nàng biết rõ hơn tình cảm của mình thì y như rẳng là :

Ví dụ thôi nhá , không có thật đâu nha :

- Dạo này thấy Trang xinh ra nhiều lắm nhé ! hiuhiu

- Trời ! Luân cứ chọc Trang mãi , Trang không thích Luân nói láo đâu

- Èo .. Luân nói thật mà .

- Ờ mà hôm nay có gì vui không nhỉ .. ( ờ chắc vui ! )

Như thế đấy .

Nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến viễn cảnh theo đuổi một mối tình khác tốt đẹp hơn
.Cơ mà ngẫm nghĩ lại thì thấy vì một chút khó khăn ấy mà tôi bỏ cuộc thì làm sao xứng đáng với thứ tình cảm mình bỏ ra được nhỉ nên cuối cùng phải tự động viên bản thân là “ Mạnh mẽ lên – Mình là đàn ông mà !“ rồi lại tiếp tục đâm đầu vào .

Thôi ! Tạm gác qua cái chuyên tình cảm phức tạp đi vì tôi cần phải ngủ một chút để lấy ít sức khỏe mà chiều nay còn tiếp tục Chương trình “ Ăn hành cùng đồng bọn “ nữa .Chứ lúc sáng nay cái độ nghiêm khắc của lão thầy làm tất cả Đại đội tôi sởn cả gai ốc .

---------------------------------------------------

Đúng giờ thì thằng Lực gọi cả Đại Đội xuống bãi đất tập trung đi học .

Hình như dạo này thằng lởm ấy hạp cơm ở đây hay sao mà càng ngày tướng tá của nó càng phát phì đến đếu chịu được . Nhìn cái mông rũng rĩnh mỡ của nó mà tôi thiếu điều chỉ muốn sút một phát cho thoải mãn cái chân mà thôi . Cảm giác hai khối thịt ấy nảy tưng từng mà vui biết chừng nào .( bệnh hoạn vãi )

Nó lầm lì nhìn tiểu đội chúng tôi một cái rõ bén rồi cho phép mấy tiểu đội phía sau đi trước , sau đó mới đến lượt của chúng tôi .

Một thời gian dài rồi mà vẫn chưa thấy tụi phòng nó giở trò trả thù phòng tôi lại cả mà chỉ âm thầm gây khó dễ với mọi cơ hội chúng nó có được .Cơ mà cũng kệ nó thôi chứ những việc ấy xảy ra cứ như là cơm bữa ấy nên cũng chẳng thằng nào rãnh rổi đi bắt lí bắt lẽ lại cả .

Rốt cuộc thì cũng đến hàng chúng tôi được xuất phát ..Đợi mỏi chân vl ra ấy . Trông lúc đi thì tôi cũng có nhìn qua nhìn lại xem thử có may mắn gặp được Uyên như lúc sáng hay không . Tóm lại cũng chả có ai quen cả , toàn gặp mấy lũ bánh bèo vừa đi vừa cầm thỏi son mà bôi bôi trông buồn nôn lắm .

Chiều nay thì trời có vẻ ấm áp hơn một tí so với buổi chiều nên chúng tôi được chuyển ra bãi đất rộng rãi để tiến hành tập một bài hành quân khó hơn và yêu cầu kỉ năng làm việc theo nhóm cao hơn . Nhưng do việc chúng tôi đã bỏ cả buổi sáng để tập luyện cách đi đi ,lại lại nên khiến cho buổi tập chiều nay cũng dể thở hơn bao giờ hết . Nghĩ lại tất cả là nhờ vào sự khiên khắc của lão thầy cả .

Hoàn thành xong bài tập thì thời gian vẫn còn rất sớm mà lão thầy lại bận ít chuyện đột xuất nên lão ra lệnh cho từng tiểu đội tách riêng khu ra mà tập lại cho nhuần nhuyễn .Nhưng mà đứa nào đứa nấy vừa thấy lão thầy đi xong là bắt đầu chạy loạn ngay, hầu hết thì chúng nó ra căn tin mà chơi còn nhóm tôi thì ở lại tán chuyện với lũ con gái P14 .

Tôi thì thiệt thòi vờ lờ lắm các thím ơi ! Căn tin thì rũ gãy cả lưỡi thì đếu thằng nào chịu ra cả, mà chỉ biết cấm đầu vào gái la liếm là giỏi thôi , còn tôi lại chả có gan dám tiếp xúc với bọn p14 như bọn chúng vì nhóm Trang chỉ cách nhóm tôi có chục bước à . Nếu Trang trông thấy thì rất nhiều chuyện phiền phức sẽ xảy ra cho nên bản thân cũng chỉ ngồi như đống Shit khô dưới nắng vậy .

Lâu lâu liết mắt nhìn qua xem bên phía xa Trang thế nào thì cũng chỉ thấy nàng vui vẻ cười đùa với lũ bạn của mình chứ cũng chả quan trọng tôi là thằng nào cả … Ờ nhỉ , nghĩ lại thì tôi cũng là cái gì đâu. Hix

Nói tóm lại là chiều đó cái Đại đội tôi như cái chợ Đông Ba ngày tết vậy , ồn ào đếu chịu nổi . Cơ mà xui lắm , hôm đó hình như trúng cái ngày người ta quay phim gì đấy ( chắc lão thầy đi họp gấp vì vụ đó ) nên bọn tôi bị mấy ông Tướng tai to mặt lớn chửi như cầm cả cái thùng bia hơi tát thẳng vào mặt vậy . Đã thế lại còn kỉ luật đứng vòng tay từ chiều đến tối nhịn cả phần cơm luôn . Đờ mờ thế là cả ngày hôm đấy cái bụng đáng thương của tôi đếu có được hột cơm vào bụng nữa .

Về phòng được nữa tiếng lại bị lão thầy huýt còi dừng đầu xuống xả cho một trận nữa . Nghe đâu lão cũng bị mấy ông tai to , mặt lớn , bụng phệ ấy kỉ luật gì đấy nên giờ mới lôi đầu chúng tôi xuống mà kể lể than thở đủ chuyện . Tội cho lão lắm !

Được một lúc mỏi miệng thì lão thầy đáng kính của tôi cho phép ai về phòng nấy .

Thằng Xuân thì hí hửng rũ cả bọn ra căn tin ăn bún thịt nướng thơm ngon chỉ 12 cành / tô nhưng mà tôi cự tuyệt rồi về phòng thẳng . Thú thật thì cả ngày bị đầy đọa thể xác thì tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà biết ngon hay dở nữa . Hai gói mỳ khi trưa thì bây giờ chắc cũng âm đến chục gói rồi chứ đếu phải dạng vừa đâu .

Đang lững thửng đi về phòng thì có đi ngang qua cái p 14 .Cái mũi nghe cái mùi thơm thơm thì con mắt lại tò mò . Nhìn vào thì thấy lũ con gái hình như đang ăn cái gì đấy trông hấp dẫn vãi ra .

Cơ mà suy trong bụng là “ Cơm nhà người ta chứ có phải cơm mình “ nên cũng lầm lũi bước đi trong nước mắt . Ngờ đâu con Hạnh đen đen nhỏ nhắn chạy ra í ới mời tôi vào ăn chung. ( do xếp hàng mãi nên cũng biết tên sơ sơ . Con hạnh có biệt danh Siêu nhân điện quang các thím ạ .. Tại hôm bữa xếp hàng thì trên cái mũ của nó thằng trẻ trâu nào quất vào cái dòng “ Siêu nhân điện quang “ to tổ bố nên bọn tôi quyết định gọi nó như vậy ).

Tôi ngại ngùng tỏ vẻ từ chối cơ mà con nhỏ cũng nhiệt tình quá nên tôi cũng âm thầm lặng lẽ mà phi thẳng vào hí hí . Thầm cảm ơn ông trời đã tạo cơ hội cho tôi có thể tận hưởng bữa cơm hoành tráng với cái bụng trống rỗng này . Đúng là hổ mọc thêm cánh cmnr .

Bữa cơm này là do mẹ em Trang phòng 14 nghe tin em ấy bị phạt nhịn cơm tối thế là nấu một bữa thịnh soạn , lại sợ cái lũ bạn chê dở nên mua thêm khá nhiều đồ ăn nữa đem lên đây khiến tôi choáng hết cả mặt mày . Thề với mấy thím là cái phòng cũng đếu đủ chổ bày đồ ăn nữa nhé : chân gà bóp , canh súp gà , sườn nướng chua ngọt , salat trộn trứng tôm , thịt heo quay , cá chiên cà v.v…… ( Nhớ lại mà thèm v l ).

Hê hê mới đầu tôi cũng giả chết, e lệ ăn từ tốn hết con mẹ nó cở đến lúc mẹ em Trang bảo “ Ăn đi con , đàn ông thanh niên ăn nhiều mới khỏe “ thì tôi mới chính thức bộc lộ rõ cái bộ mặt giả tạo của tôi ra nhé . truyen ngon tinh co dai
truyen ngon tinh sung

Chiến đấu liên tù tì hết 30p thì xin phép đi về phòng với lũ bạn .

Vừa về thì chúng nó dở trò khoe bún ngon , bún rẻ các kiểu . tôi thì trong bụng thì cười thầm trong sung sướng “ mấy chú đáng thương hại vờ lờ “ nhưng còn ngoài mặt lại tỏ vẻ gato khó chịu khiến chúng nó tưởng bở cười toạt cả mồm .

Định nghỉ ngơi chuẩn bị đi tắm thì Sương tiểu thư chạy qua kêu í ới .

Thú thật là lúc ấy tôi cứ tưởng nàng chạy qua kêu tôi qua rữa chén nên cũng sợ bỏ mẹ ra đi được . Ai dè nàng chạy qua với lý do là nàng thèm kem và muốn tôi xuống mua kem cho nàng …..

Lại nhọ nữa rồi ….

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #19  
Cũ 27-03-17, 08:37 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
Chap 16

Ờ thì lở ăn đồ của phòng nhỏ rồi nên phải chiều nó một tý không thì nó bô bô cái chuyện ăn mảnh của tôi cho cái lũ kia nghe thì chắc cũng rơi vào cái tầm là bị tẩy chay everywhere nhé .

Mà nói chung là cũng có chút phiền phức cơ mà ngẫm đi ngẫm lại thì thấy sung sướng bỏ mẹ ra ấy chứ đếu đùa đâu .Cảm giác đi trên đường đến cái căn tin thì thằng nào cũng liếc nhìn , lườm lườm tôi thì vui đừng hỏi nữa vì dù sao cũng gần đến valentine rồi . Thằng nào không có gấu thì chỉ còn biết phấn đấu tiếp thôi hí hí.

Tôi thì vừa đi vừa vênh vênh cái mặt với bọn nó còn Sương tiểu thư thì nhảy nhót hồn nhiên phía trước , lâu lâu thì ngoáy lui cái đầu bảo tôi lề mề này nọ . Cơ mà kệ nàng , tôi vẫn thản nhiên hống hếch cái mặt lên trời . Đến lần thứ 2 thì nàng tức tối chạy ngược lại túm lấy cái tay tôi lôi sền sệt như người yêu của nhau vậy . Khiến cho cái lũ kia như muốn bổ nhào lên mà xé xác tôi .

Thế là tôi cũng hoãng bỏ mẹ đi được , đếu dám quay lại nhìn nữa mà chỉ im lặng gở cái mặt vênh váo xuống rồi để cho Sương tiểu thư kéo đi thẳng một mạch về căn tin .

Đứng nhìn cái căn tin mà muốn đi về luôn cho rồi.

Buổi tối ở căn tin đông đừng hỏi nữa . Phần lớn là tập trung mấy thể loại kén cơm nên xuống đây để ăn bún thịt nướng , còn phần nhỏ kia là bạn bè thân hữu gần xa của chúng nó vào thăm nuôi mà thôi … À mà còn số thanh niên ít ỏi dẫn gái xuống uống nước và ăn kem như tôi đây chẳng hạn .

Bà chủ căn tin nhìn Sương tiểu thư kéo áo tôi vào thì cũng nhìn nàng mà chào hỏi nhiệt tình lắm , mà còn với tôi thì cũng chả mấy thân thiện . Đờ mờ nói thiệt với mấy thím là vì con mụ này mà tôi phải kí cái hiệp ước hòa bình ổn định với con nhỏ . Để bây giờ nó thích ăn kem giờ nào là hành xác tôi như con đầy tớ ngoan ngoãn vậy .

Thôi thì bỏ qua đi , tôi cũng chẳng rãnh rỗi mà đi phân bua với mụ ấy làm gì cả nên lạnh lùng như cái mùng tới đưa cho mụ 4 cành rồi bóc một cây đưa cho Sương tiểu thư còn một cây cho tôi sau đó phủi mông bỏ đi .

Sau khi nhận lấy một cây thì nàng nhìn tôi với con mắt ngây ngơ tội nghiệp lắm , rồi đưa ngón tay chỉ chỉ về phía cây kem của tôi ý muốn độc chiếm trọn cả 2 cây . Thôi thôi … Tôi thả tay cmnl , đếu hiểu nó xem tôi là cái thể loại gì trong mắt nữa , bực đếu tả được .

Một phần thì thèm kem nên mới dẫn nàng đi mà bây giờ nó đòi chơi trên với tôi nữa làm tôi chả biết sao trăng gì cả . Thế là vứt cho nàng luôn chứ tôi cũng chả còn tâm trạng mà giành giật với nó hay mua thêm một cậy để an ủi bản thân .

Trên đường về thì xác định là bơ thẳng mặt Sương tiểu thư . Mà trông nàng có vẻ nhận thấy bản thân hơi ích kỉ nên cũng lẽo theo sau dí dí cây kem trước mặt ra điều năn nỉ ỉ ôi. Còn tôi thì vẫn đóng mặt lạnh đi thẳng .

Đi mãi thì khoảng cách về phòng cần thu hẹp khiến nàng có vẻ khó chịu lắm giống như kiểu trẻ con bị tranh quà ấy ,cứ xị xị cái mặt lại còn cái tay thì cứ day day cái áo của tôi . Haha Nhìn từ xa thì tôi thề cũng chả ai biết đâu là kẻ hại và đâu là kẻ bị hại nữa vì trông nàng tôi nghiệp cực kì.

Tôi thì lúc ấy nữa bực , nữa buồn cười . Tự nhiên thấy tâm trạng mình vui vui vì cái độ trẻ con của Sương tiểu thư rơi vào cái tầm gọi là max cute không nở tổn thương vậy .

Đang ngẩn ngơ định lên kế sách đưa con nhỏ kí hiệp định ô sin cho tôi thì bất ngờ cửa phòng 18 mở ra và Trang từ đâu xuất hiện . Vừa thấy Trang thì tôi bấn loạn tinh thần đứng chon chân tại chổ , Sương tiểu thư thì không chú ý nên đạp mặt vào lưng tôi rồi kêu một tiếng “á” rồi ngã nhào về phía sau .

Trang đưa con mắt dịu dàng của nàng nhìn tôi rồi lại ngoái nhìn ra phía sau nơi Sương tiểu thư đang xoa xoa cái đầu đáng yêu của nàng .

Trong một khoảng khắc rất nhỏ tôi thấy được sự thất vọng chỉ thoáng hiện lên trên mặt của Trang rồi vụt tắt như chưa có chuyện gì xảy ra cả . Điều ấy làm tôi bối rối cứ đứng vùi mặt xuống dưới đất không nói nổi một từ , còn Sương tiểu thư thì thập thò hóng chuyện nhưng cũng tỏ ra khá là sợ sệt.

Hên là bọn con gái phòng Trang cũng hiểu chuyện nên kéo tay nàng đi chứ không là tôi cũng chỉ biết đứng tìu hiu như đống shit phơi khô mà thôi… Mà thấy Trang đi xa rồi mới dám thở phào một nhẹ nhõm , nhìn vẻ mặt ái ngại của Sương tiểu thư mà tôi chỉ thấy buồn cười chứ không nổi nóng như lúc trước nữa . Suy đi tính lại cũng là lỗi của tôi cả nên cũng chả dám trách nàng điều gì .

Chào tạm biệt Sương tiểu thư rồi về phòng …. Tự nhủ đêm nay sẽ không nhắn tin xin lỗi nữa xem thái độ Trang thế nào đã . Cơ bản là tôi không đủ trách nhiệm để xin lỗi vì thật ra tôi có phải là gì của Trang đâu tôi rất mệt mỏi rồi.

Ngày thứ 6 :

Hôm nay không khí có vẻ đở lạnh hơn hôm qua nhiều lắm . Nhìn ai nấy cũng quen giờ giấc hết rồi nên da dẻ hay phong thái tụi nó có vẻ hoạt bát hơn chứ không tỏ vẻ uể oải như trước nữa .

À mà quên , chiều nay chúng tôi có thể về nhà mà ăn ngon mặc đẹp rồi hí hí . Ngẫm nghĩ lại thì bộ đồ này mang cũng đc tầm 4 ngày chưa thay rồi . Khổ nổi thời tiết thế này , ban đêm sương bay vào làm đồ đếu thể nào khô được cả . Mà bộ độ đầu tiên tôi cứ nghĩ việc giặt sẽ dễ dàng lắm nên quyết ăn ở sạch sẽ và thay ngay vào hôm đầu tiên … Định mệnh vãi cả số phận các thím à .

Cơ mà do bình nước hoa còn nhiều chán nên ít ra vẫn còn cầm cự được , chứ nếu không thì tôi cũng chả biết ra ngoài gặp mọi người sung quanh bằng cách nào cả .

Tập trung đầy đủ để tập thể dục buổi sáng thì lão thầy trịnh trọng bước ra thông báo là hôm nay được nghĩ thể dục . Nhưng bù lại chúng tôi vẫn thực hiện việc trực nhật như mọi ngày .

Khốn nạn chưa . Vừa nghe được nghỉ thể dục thì cả bọn tôi đứa nào cũng mừng vì tưởng hết bị thằng khốn khỉ đột nó hành hạ , đâu ai ngờ lão thầy còn biết trêu người úp úp mở mở .. Đờ mờ thật ,tóm lại thì ngày nào cũng vác cái xác khom lưng mà lượm từng chiếc lá phượng .

Hôm nay sau khi trực nhật xong thì tôi quyết định âm thầm xuống dưới khu bãi rác ăn bánh canh hí hí . Để tránh bị nghi ngờ thì tôi xung phong đổ rác như một người gương mẫu ( cái quán đó hết sớm nên thường đi đổ muộn thì ko thấy nhé ) . Nghe xong thì tụi nó tỏ thái độ xồn xồn như xối nước vào mồm ấy .. Cơ mà tôi đếu quan tâm lắm , cứ xách giỏ rác và đi thôi . truyen ngon tinh xuyen khong
truyen ngon tinh cung dinh

Đi ngang qua phòng 14 thì có nhân tiện thám thím xem thử Sương tiểu thư có đi ăn mảnh như tôi không . Nhưng mà thấy đóng cửa rồi nên cũng đi thẳng xuống .

Ngờ đâu vừa tới bãi rác thì thấy Sương tiểu thư đang lững thững cầm giỏ rác phía trước nên tôi vui mừng chạy đến cạnh nàng .

Mà nghĩ cũng lạ , đây là lần đầu tôi cảm thấy gặp nàng mà tâm trạng có vẻ vui như vậy, chứ trước giờ toàn nàng chủ động tìm tôi mà thôi . Thôi dẹp , dẹp ! tôi cũng tự nhủ là do gần nhau mãi nên cũng tỏ ra thân thiết thôi chứ không có gì xảy ra hết … haiz thở dài ngao ngán cho cái thói đa tình của mình .

Tôi nhau nhẩu hỏi nàng :

- Hôm nay cậu cũng ăn sáng à ? haha nhìn cái giỏ rác là biết rồi đấy nhá

- À không , hôm nay tớ ăn cùng bọn kia .- Sương tiểu thư nhìn tôi tỏ vẻ khó hiểu

- Thế cầm giỏ rác làm gì ? - Tôi cũng hơi đinh ninh cho suy nghĩ chủa mình .

- Thì đổ rác chứ làm gì ? Cậu vẫn còn đau à ?

Đờ mờ lơ tơ mơ ! Chết thật . Nãy giờ gặp này Sương tiểu thư thì tôi cữ đinh ninh răng mục đích của hai đứa giống nhau mới chết .

- Thế cậu đi ăn sáng à ? – Sương tiểu thư thấy tôi nhắn nhó suy tư thì gạ hỏi

- À không … ờ đúng là không mà .. Tớ đi đổ rác như cậu mà thôi . Ờ đi đổ rác

Giờ vô thế rồi nên tôi cũng xuôi theo dòng chảy thôi chứ giờ mà thú nhận thì thiếu điều nhục đến nổi đun đầu xuống đất á chớ. Cơ mà Sương đi cạnh dường như biết gì rồi mà cứ tụm tĩm cười mãi khiến mặt tôi cứ nóng nóng thế nào ấy .

Hai đứa xong việc thì trở lên lại . Đang song song nói chuyện lại vô tình gặp cái bình . Á lộn vô tình gặp lại Trang .

Ba mặt nhìn nhau ….

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
  #20  
Cũ 27-03-17, 08:38 PM
tunganh tunganh đang ẩn
Thành Viên GuitarPro.VN
 
Level: Level: 10 - Class: None
EXP: 31/100 (31%)
SP: 5/10 (50%)
Số lần cộng|trừ: 0 lần
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 97
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Mặc định
Chap 17

Im lặng nhìn nhau được một lúc thì cuối cùng Trang là người chủ động bỏ đi trước . Bỏ lại cho tôi sự chết lặng đến khó chịu , cảm giác giống như một thứ gì đó đang trông ngóng liền vội vã vụt qua trước mặt vậy . Có lẽ nói cái gì lúc này sẽ làm mọi chuyện vỡ ra mà thôi.

Lúc này Sương tiểu thư mới ngoái lại nhìn bóng Trang xa dần rồi mới chủ động kéo cái xác của tôi sền sệt về phòng .

Nàng nhìn mặt tôi rồi tự dưng thoáng trên mặt có vẻ dần vật lắm . Dường như đúng lúc nàng định nói câu xin lỗi hay đại loại gì đó thì tôi lập tức cốc lên đầu nàng một phát rồi nhe răng bảo : “ Không sao đâu , mi về phòng ăn uống rồi chuẩn bị đi học “ . Nói xong rồi cũng đi thẳng .

Sương tiểu thư nghe thế tuy còn tỏ ra chút lo lắng nhưng thấy vẻ cứng rắn cương quyết của tôi thì cũng lắc đầu tỏ ra ngán ngẩm đi về .

Về đến phòng với bộ dạng lủi thủi khiến cả bọn ngớ nga ngớ ngẩn cả lên , tưởng đâu có chuyện gì xảy ra nên túm tụm tới hỏi han này nọ . Tôi thề là bây giờ cảm thất rất mệt mỏi lắm chả muốn luyên thuyên với mấy thằng lởm này nữa . Cho nên thằng nào lì lợm hỏi chưa quá hai câu thì đã bị tôi tăng một đạp vào mông rồi chim cút thẳng nhé .

Đúng 6h30 . bọn tôi tập trung trước bãi đất .

Lúc xếp hàng thì Sương tiểu thư đứng ngay cạnh chổ tôi , lâu lâu có lại quay qua nhìn xem thái độ tôi thế nào . Cơ mà tôi chẳng để ý lắm , bây giờ chỉ muốn liên tục đưa mắt nhìn xem Trang ở đâu mà thôi .

Nhìn mãi thì chả thấy đến khi xuống cuối hàng thì mới thấy Trang đang đứng đấy cùng còn Yến . Mà con Yến cũng tỏ ra khó hiểu lắm khi hôm nay nàng lại một mực đòi chạy tọt xuống phía dưới đứng chứ không đứng phía trên như mọi ngày nữa . Bởi ở dưới chỉ toàn mấy thanh niên lông lá , la liếm đủ thể loại , nói chung thì gái đẹp mà đúng ở vị trí ấy thì rơi vào cái tầm giống như đường tăng lọt vào nữ nhi quốc vậy … à không phải bàn tơ động mới đúng .

Loay hoay tránh những lời treo ghẹo của bọn lông lá mãi thì cũng cuối cùng ánh mắt của tôi cũng đặt trúng điểm rơi của mắt nàng . Tôi cố gắng làm cho đôi mắt của mình nhìn nàng trở nên thật tội nghiệp làm sao để đánh vào tâm lý .

Cơ mà nàng nàng cũng đếch để ý lắm , chủ động quay qua bên trái bắt chuyện với thanh niên nào đấy . Nhìn kĩ thì thấy thanh niên mập mập này cũng quen mắt vờ lờ nhưng cũng không rõ là gặp ở đâu và tình huống nào .

Đến khi thanh niên ấy nhìn tôi tỏ ý thân thiện chào chào thì lúc nào tôi với vỡ òa ra vì sợ hãi .

Đờ mờ ! chính xác luôn ! thanh niên ấy chính là Trư bát giới đầu thai vào bữa trưa hôm qua đấy các Thím ơi . Nó cùng hai huynh đệ nó đại chiến hội bàn đào từ đầu đến cuối buổi , tổng thiệt hại là 3 thâu cơm to bằng cái bồn rữa mặt đấy làm tôi đây hoang mang đến giờ vẫn còn chưa hết .

Hèn gì cái size người của nó thì confirm là lúc nào nó cũng chỉ mặt áo với quần jean chính chủ của nó thôi chứ đào cả cái kho áo quần trung tâm quân sự này cũng đếu có cái quần nào cho nó mặc vừa nhé .

Tôi nhìn nó thì hoảng rồi nên ngay tấp lự là quay lên luôn kẻo đêm dài lắm mộng thì khổ .

Thằng Khỉ đột bắt đầu dồn cơ đít , thắt cơ mông mà lấy hơi thổi còi cho phép từng hàng từng hàng cứ thế nối đuôi nhau mà đi lên giảng đường .

----------------------------------

“Uể oải “ là hai từ miêu tả buổi học . Cả từ đầu buổi đến cuối buổi chả có cái củ cải , cộng lông gì để kể cả .. à mà có lão thầy mới nào vừa đi dạy đẹp trai lắm nên tụi con gái cứ xồn xồn như xối nước vào mồm ấy . Ổng vừa vào lớp hay ra ngoài đi tiểu giờ giải lao là chúng nó cũng hú ré như mấy con dại nghiện Kpop vậy .

Thú thật thì tôi cũng có chút động lòng bởi lão cũng khá là dẻo miệng lại còn vui tính cơ mà đếu phải gay nên cũng ngồi nghe giảng qua loa vậy thôi còn lại thì tập trung mà ngủ .

Đến trưa thì tôi ráng nhanh chân xếp hàng thiệt là sớm để còn tranh đứng đầu , tránh gặp vòng đấu loại trực tiếp với 3 thằng thú vật 3 thâu ấy .Mà Cofirrm với mấy thím là hầu hết thì bọn ở đây đứa nào cũng cầm chén , riêng chúng nó thì tự trang bị tô và kèm thêm chai xì dầu đậu nàng cho gọi là thiện chiến nhé. ( không phải tôi làm quá để bêu rếu xấu nó nhưng tôi thề với cái quạt đang chạy là tôi đang kể sự thật nhé ! )

Lúc mà tôi đánh dấu cái mông của mình vào ghế ổn định rồi thì mới cảm thấy yên tâm hẳn . Bữa ăn diễn ra khá là suôn sẻ và thành công mặc dù trong lúc ăn thì tôi có phát hiện trong tô canh rau có con sâu xanh xinh xinh . Cơ mà tôi cũng chả buồn nói cứ để anh em ăn nhiệt tình cho có chất đạm bồi bổ thân thể . Còn tôi thì vốn sinh ra cơ thể đã khỏe mạnh lắm nên trừ món canh rau nấu sâu thì còn lại mỗi thứ một ít mà thôi .

Cảm thấy no nê định cầm chén đi rữa thì xa xa phía bên gốc vô tình thấy 3 anh em ấy đang nhiệt tình hấp diêm một thâu cơm đầy mà ngán ngẩm cmnl , thế nên tôi quyết định là dọt lẹ lên phòng cho khỏe đếch muốn xem rõ HD nữa .
--------------------------------------

Nghỉ ngơi đến 1h30 thì lại xếp hàng đi học .

Nói chung là ở đây ngoài cái giờ tan tầm tối là được vui vẻ thì còn lại là nhàm chán vờ lờ lắm , quanh đi quẩn lại thì cũng những con người ấy, khuôn mặt ấy, nụ cười ấy mà thôi cho nên ngủ là khỏe nhất ...zZz

-----------------------------------

Tiếng chuông báo giờ tan học thì thú thật là cái lớp học của tôi nó chạy ùa ra giống như tù nhân nghe tin Trại giam bị phá cửa ấy . Nhà nhà , người người đổ xô mà chạy , dẫm lên đít , lên đầy nhau mà chạy v.v..

Ờ thì đúng thật . Tôi cũng cảm thấy vui đếu tả được luôn . Có lẽ đến giờ thì mới thấy không muốn cái tiếng ấy vang lên đâu nhưng lúc đó thì đứa nào đứa nấy đều muốn trở về với gia đình , bữa cơm ngon , những bữa quẩy thâu đêm suốt sáng cả .

Phòng bọn tôi cũng nhốn nha nhốn nháo loạn xạ chạy về “ Thu dọn hành lý và rời khỏi cuộc chơi “ .

Tầm nửa tiếng sau ngoài 1 thằng ở lại thì tất cả 9 thằng đều đeo trên vai cá ba lô nặng trịch đầy áo quần cả tuần qua lăn lộn ( bốc mùi vờ lờ ). Nhìn sơ qua thì đứa nào cũng oách vờ lờ , áo sơ mi – quần jean – giày thể thao chứ cũng đếu phải dạng vừa như ở quân sự lúc nào cũng một màu áo lính đâu hí hí .

Đếu hiểu sao lúc đón taxi về thì cái lũ con gái P14 cũng đứng ngay bên cạnh . Thế là cả bọn khốn nạn cứ xoay quanh p14 mà nhốn nha nhốn nháo cả lên .

Đến lúc taxi đến thì chúng tôi cũng ga lăng mà nhương lũ con gái lên trước . Cơ mà trước lúc lên xe Sương tiểu thư có xin số điện thoại của tôi . Mới đầu thì tôi có vẻ khó hiểu ngập ngợ lắm mà do Sương tiểu thư làm mặt cau có thì tôi mới đành cho nàng .

Sau khi nàng vui vẻ chào tạm biệt trên chiếc xe đã từ từ xa dần thì thằng Xuân mới bắt đầu tức tối chạy đến bên cạnh tôi mà hằn hộc các kiểu .

Oan uổng quá bao đại nhân ! cả phòng nhìn tôi như kiểu tôi bí mật tán tỉnh con nhỏ sau lưng chúng nó vậy . Thôi thì tỏ thái độ hòa hoãn đi tôi chả muốn đến lúc đi về rồi mà còn xảy ra anh em mất đoàn kết nữa .

Đợi được một lúc thì xe cũng đến . Thế là cả bọn vui mừng về nhà , riêng tôi thì tuần này chưa dám về nhà thằng Hải vì sợ bà già nó còn cay vụ nôn ọe nên tôi phải về trú tại nhà bà Cô của mình ( chổ quán bánh canh đường Nguyễn Huệ buổi chiều đối diện cây xăng big C ấy ) .

Nhà cô tôi cũng thuộc dạng niềm nở nhưng khổ nổi gia cảnh không có khá giả nên tôi cũng ngại làm phiền lắm .

Loay hoay trong nhà , nghỉ ngơi , tắm rửa rồi ăn cơm hết thì tôi quyết định đi dạo .

Thú thật với mấy thím là tôi bị nghiện đi dạo . Cứ mỗi lần về đây là tôi theo thói quen phải cuốc bộ đi quanh cả Big C rồi trở ngược xuống ăn một cây kem rồi mới đi khắp các con đường kề cận đấy , có khi đến gần 2 tiếng mới về nhà . Có lẽ người thân trong gia đình cô tôi đôi khi nói tôi bị điên , bị dại cơ mà quen rồi nên giờ không đi thì thấy túng quẩn thế nào ấy .

Hề hề . Đêm ấy tôi vừa đi dạo vừa nhắn tin với Trang . Tôi sợ Trang còn giận khiến nàng không trả lời ấy chớ. ngờ đâu trái với suy nghĩ của tôi thì nàng nói chuyện như chưa có chuyện gì xảy ra cả .

Cuộc nói chuyện cũng như mọi bữa thôi nhưng đột nhiên hôm nay Trang lại hỏi tôi có điều khó hiểu lắm :

- Chị đó đẹp ha ?

Tôi cũng hơi nhột nhột rõ ý trang nên cũng không dám thẳng thắng lắm …. Chả là ! À mà thôi để tôi tóm gọn lại là thế này đi nhé. Vì có kể chắc cũng 1 cháp nữa thì mọi chuyện mới rành rành ra lận . : tôi bảo Trang đẹp hơn – thích Trang từ đầu năm nhưng do nàng lạnh lùng , ít nói lại ít tiếp xúc nên tôi đôi khi bế tắc .

Trang trả lời : Luân đùa – chị đó xinh hơn , học giỏi các kiểu – Trang còn nhỏ , chưa biết yêu – đối với ai cũng thế

Tôi : thế tin tưởng ở tôi không – tôi thích nàng thật sự – đơn giản vì nàng đẹp ở tính cách không phải chỉ ở vẻ đẹp bên ngoài bên ngoài – Tôi có thể dùng thời gian dài để nàng nhận ra tình cảm v.v… truyen ngon tinh hac bang
truyen ngon tinh hai

Trang : ờ thì cũng động viên cho tôi cố lên nhưng ko biết tình cảm bản thân thế nào v.v…

END .

Ờ thì rứa đó , quanh đi quẩn lại thì cũng chỉ là một cái mê cung chưa có lối đi mà thôi các thím ới . Thôi tôi cũng tự nhủ là đi hơn 1 giờ đồng hồ rồi và bản thân cảm thấy mệt mỏi lắm nên về ngủ có lẽ sẽ tốt hơn .

Vừa đặt chân vào nhà định đi ngủ thì nhận được một cuộc gọi số lạ hoắc . Bấm chấp nhận thì đầu dây bên kia có tiếng í ới trong ngọt ngào lắm

Mập môi hồng đấy à ? ( Biệt danh Sương tiểu thư gọi tôi

+5 EXP
Trả lời với trích dẫn
Trả lời

Đánh dấu

Tags
cho, hay, năm, thôi, trường

Công cụ bài viết Tìm trong chủ đề này
Tìm trong chủ đề này:

Tìm chi tiết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code đang Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 07:07 PM


Powered by vBulletin® Version 3.8.4
Copyright ©2000 - 2017, vBulletin Solutions, Inc.
GuitarPro.Vn